Phát giận xong rồi, Đế Quân cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhưng nghĩ đến Dương Tiễn, cơn giận lại nổi lên.
"Bản quân ngược lại muốn xem, Nhị Lang Thần này có bản lĩnh gì khiến bản quân động tình với hắn." Đế Quân kết bạn với Nguyệt Lão, đương nhiên là biết đường đi nước bước trong Nguyệt Lão các, nhân duyên không nhất định phải là lưỡng tình tương duyệt, nhưng bọn họ đều là thân nam nhi, không động tình thì làm sao có thể đến với nhau.
Đế Quân tự tin với tu vi của mình là không có khả năng phát sinh loại sự tình này, nhưng Đế Quân cũng biết thiên mệnh đã định, cả đời khó mà thay đổi, trong tâm y vẫn có một tia dao động.
Cũng chính tia dao động này, khiến cho tâm thánh nhân của Đế Quân xuất hiện một kẽ hở, mới tạo cho thiên đạo cơ hội lợi dụng, đây là chuyện sau này.
Lúc bấy giờ Đế Quân không nghĩ tới những thứ này, y vốn chỉ vì chuyện Trầm Hương cứu mẹ liên lụy đến Vương Mẫu, mới dựa trên tâm tư xem trò vui khoanh tay đứng nhìn, hiện tại lại thấy cái tên Dương Tiễn này cực kỳ chướng mắt, không làm chút gì đó thì khó mà tiêu lửa giận trong lòng y.
Rất hiển nhiên, Đế Quân là đang giận chó đánh mèo lên người khác.
"Bản quân quay về Côn Lôn ở mấy ngày, ngươi đi truyền lời, rồi đến Côn Lôn tìm bản quân." Phát giận xong rồi, cũng nhẹ lòng đi không ít, Đế Quân tiện tay khua khua ống tay áo, cung điện vốn đang tan hoang không chịu nổi liền khôi phục nguyên dạng.
"Thưa vâng." Linh Hư cúi đầu thi lễ, cung tiễn Đế Quân rời đi.
Đến chân núi Côn Lôn, Đế Quân bỗng trỗi lên tâm du ngoạn, liền tản đi xe mây, lẫn vào dòng người du sơn.
Côn Lôn trùng điệp, khí thế hùng vĩ, khoác lên ngân trang, sừng sững vạn nhận (1 nhận = 7-8 thước), xuyên thủng tầng mây.
Núi Côn Lôn xưa nay vẫn là nơi mà con người tìm tiên học đạo, cảnh sắc lại hơn người, mặc dù là nơi giá rét, nhưng văn nhân nhã khách vãng lai cũng không ít.
Ở nơi đây cho dù đương giữa hè vẫn là một núi Côn Lôn gió lạnh tuyết bay, Đế Quân một thân trường bào thanh y, không có bất cứ y vật gì phòng lạnh càng khiến người chú ý, huống chi tướng mạo y vốn là cực thịnh, một thân quý khí không thể che giấu, làm người khác cảm thấy thoát tục.
Ánh mắt cùng những lời nghị luận của du nhân tất nhiên là không thoát khỏi tai mắt của Đế Quân, nhưng y cũng không để ý, thời hồng hoang, có rất nhiều thần tiên thánh nhân du lịch phàm trần, con người nhìn thấy luôn luôn ngưỡng mộ yêu quý, sớm đã thành thói quen.
Bước chân Đế Quân nhìn như chậm nhưng rất nhanh, du nhân trong lúc còn đang nói chuyện, đã không thấy bóng hình đâu nữa, khiến mọi người đều kinh hô rằng nhìn thấy thần tiên, đến đây, núi Côn Lôn tìm tiên lại gợi lên một trận sóng gió tại phàm trần.
Càng lên cao, thời tiết cũng càng phát lạnh, gió to rít gào, phóng mắt nhìn ra là cả khoảng trời mênh mông tuyết trắng, Đế Quân nhàn rỗi chầm chậm khoan thai bước đi giữa một trời sương tuyết, gió này tựa như không hề ảnh hưởng đến y, cả cái góc áo cũng chưa từng nhúc nhích.
Lại đi một hồi, xuyên qua một lớp kết giới như có như không, cảnh sắc trước mắt trở nên rộng mở.
Thanh sơn lục thủy đương lúc mây mù quấn quít, lộ ra quần sơn như những cụm đảo nhỏ lơ lửng giữa những tầng mây cuồn cuộn vần vũ, ánh dương quang từ kẽ mây chiếu xuống, như vô số cự long phun ra thác nước kim sắc, nhởn nhơ vui đùa.
Côn Lôn là một nơi như thế nào? Từng có thơ ca viết rằng: Côn Lôn có tăng thành cửu trọng (thành trì tầng này cao hơn tầng kia), nó cao một vạn một ngàn một trăm mười bốn bộ hai xích sáu thốn. Trên có mộc hoà, nó cao năm tầm. Châu ngọc thụ, toàn thụ, bất tử thụ ở đàng tây, sa đường lang vương thiên hảo tại đàng đông, giáng thụ (ngọc thụ sắc đỏ thẫm) ở đàng nam, bích thụ, dao thụ ở đàng bắc. Một bên có bốn trăm bốn mươi cửa. Cửa rộng bốn dặm, một dặm chín thuần, thuần trượng năm xích.
Một bên có cửu tinh, ngọc hoành (cơ quan chứa thuốc bất tử) cất trong góc đàng tây bắc. Cửa bắc mở để đón gió Bất Chu. Khuynh cung (địa cung rộng một khoảnh), toàn thất (căn phòng được trang trí bằng ngọc), huyền phố, thanh phong, hàng rào ngô đồng, trong Côn Lôn hạp duyệt. Trong hồ sơ phố, thấm hoàng thủy (nghi là suối nước), hoàng thủy chảy ba vòng trở về khởi nguồn, trở thành đan thuỷ (nước màu đỏ), uống vào bất tử. Vật hằng ước ao ở tiên giới, ở đây cần gì có đó, như có cây bất tử, thuốc bất tử, nước bất tử. Nghe nói, tiên nhân thời kỳ đầu, không cần tu luyện, chỉ cần ăn những vật bất tử trên là đạt được mục đích trường sinh bất tử. Truyện kể rằng Hoàng Đế ăn được một loại ngọc cao sôi sùng sục, từ anh hùng thần thoại biến thành thủ lĩnh tiên giới. Côn Lôn xưa kia có thể so sánh, nghiễm nhiên là tiên nhân lão gia.
Chỉ là một đoạn miêu tả thần thánh hoá Côn Lôn của người xưa. Mộc hoà, châu ngọc thụ, toàn thụ… vân vân, là những loại cây chỉ có trên Côn Lôn.
Miêu tả như vậy dĩ nhiên là phóng đại rất nhiều, nhưng vẫn có vài phần chân thực. Nếu không phải như thế, thì tại sao đứng đầu Tam Thanh(*), Pháp nhãn Nguyên Thủy Thiên Tôn, lại xây dựng đạo trường Ngọc Hư cung ở đây?
(*) Tam Thanh bao gồm Ngọc Thanh, Thượng Thanh và Thái Thanh. Đứng đầu Ngọc Thanh là Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, đứng đầu Thượng Thanh là Linh Bảo Thiên Tôn, đứng đầu Thái Thanh là Đức Thiên Tôn (tức Thái Thượng Lão Quân)
So với Thiên Đình thanh lãnh, Đế Quân càng thích tiên cảnh Côn Lôn tràn đầy sức sống hơn, từng nhánh cây ngọn cỏ nơi này đều do linh khí thiên địa dựng dục mà thành, thập phần linh tính.
"Người phương nào tự tiện xông vào tiên cảnh Côn Lôn?"
Một tiếng quát chói tai truyền đến, Đế Quân giương mắt nhìn lên, thấy một người cưỡi mây bay nhanh đến. Định thần nhìn lại, là một thiếu niên mi thanh mục tú, một thân hồng y rực lửa.
Thiếu niên kia đứng trước mặt Đế Quân, lộ vẻ kinh ngạc, còn chưa đợi Đế Quân lên tiếng, đối phương đã cúi đầu chắp tay: "Thì ra là Đông phương Đế Quân tiên giá, đệ tử mạo phạm."
"Ngươi nhận ra bản quân?" Đế Quân nhướn mày, y đã rất lâu không đến Côn Lôn, nhưng không ngờ thiếu niên trước mặt này thế mà lại nhận ra y. Lấy khả năng ghi nhớ của Đế Quân, rõ ràng nhớ là mình chưa từng gặp qua người trước mắt.
"Hồi Đế Quân, sư tổ có cho mỗi một đệ tử mới nhập môn xem qua chân dung của Đế Quân, cho nên đệ tử mới nhận ra Đế Quân." Thiếu niên trong lúc nói chuyện, vẫn cúi đầu, dáng vẻ cung kính.
"Ngươi là môn hạ của ai?"
"Đệ tử là môn hạ của Xích Tinh Tử sư tôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!