Chuyển ngữ: Mộc Đầu
–
Đoàn người Trầm Hương bị áp giải đến trước mặt Ngọc Đế Vương Mẫu, lần này không giống trước, mỗi người bọn chúng đều bị thiên binh đá gối bắt buộc quỳ xuống.
Đương nhiên, làm một người theo cùng, Dương Thiền không có được đãi ngộ bậc này, có điều nàng vẫn tự giác quỳ xuống theo.
Trên đường tới đây, Dương Thiền vốn tưởng rằng bọn Trầm Hương là vì bản thân mà bị ca ca bắt lên Thiên Đình nên đã cầu xin Dương Tiễn, lại bị báo cho biết, bọn Trầm Hương dẫ binh tấn công Thiên Đình mới có kết cục như vậy.
Lúc nghe đến đây, khuôn mặt xinh đẹp của Dương Thiền nháy mắt mất đi huyết sắc.
Nàng đã sớm không còn là tiểu cô nương ngây thơ nhìn ca ca cứu mẹ kia nữa, sống trên Thiên Đình nhiều năm khiến nàng đã vững vàng ghi tạc Thiên điều vào trong tâm khảm.
Nếu nói tư phàm là tiểu đả tiểu nháo sẽ bị giam giữ diện bích nghìn năm, thì dẫn binh tấn công Thiên Đình, đó chính là tử tội phải bị hủy thần diệt phách, trọn đời không được siêu sinh.
Chúng tiên trong Lăng Tiêu điện không rảnh thưởng thức gương mặt của vị tiên tử mỹ lệ này, kẻ nào kẻ nấy đạo mạo trang nghiêm mắt nhìn thẳng, không ai cất tiếng, đợi Ngọc Đế Vương Mẫu mở miệng.
Nhìn một đám "phạm nhân" bên dưới đang đợi bị xử lý, Đế Quân liền đau đầu, trong phương diện này Trầm Hương là khiến y đau đầu nhất, tội của Trầm Hương dù diệt cửu tộc cũng còn là chuyện nhỏ, khó là khó trong cửu tộc của nó ấy thế mà cả Ngọc Đế Vương Mẫu cũng xem như tính vào, mà Tam Thánh Mẫu vừa mới thả ra bên cạnh, nếu cùng bị xử quyết, lại là không cho Dương Tiễn mặt mũi, nói cho cùng y đối với Dao Cơ là áy náy không nhẹ, nếu không sẽ không ỡm ờ dễ dàng tha thứ Trầm Hương không ra cái dạng gì này khiến cho Thiên Đình chướng khí mù mịt, mà còn chưa phái đại quân san bàng nhà nó.
Nhưng nếu phạt nhẹ, khiến tam giới chê cười không nói, cũng không tiện xử trí những kẻ khác.
Ngọc Đế nhìn về phía Vương Mẫu, thấy nàng không hề khách khí ngoảnh mặt đi, hiển nhiên là không muốn quản, chỉ đành nhìn về phía Đế Quân, nói với Đế Quân: "Đế Quân cho rằng nên xử trí bọn chúng như thế nào?"
Đế Quân vẫn ngồi trên ghế bên dưới Ngọc Đế như cũ, chỉ bất đồng là, lần này Dương Tiễn đứng bên cạnh y. Thấy Ngọc Đế hỏi mình, cũng không đứng dậy, trực tiếp trả lời: "Việc này liên quan quá nhiều, vẫn xin bệ hạ định đoạt." Y sao lại không nhìn ra Ngọc Đế khó xử, nhưng lại không có ý định nhận lấy cục diện rối rắm này, kỳ thực ý của y là cứ trực tiếp đẩy toàn bộ lên Tru tiên đài xử tử là được, nhưng phương diện này dù sao cũng dính líu đến Dương Tiễn, y vẫn không nên lội vào vũng nước đục này thì tốt hơn.
Ngọc Đế do dự một chút, liền hỏi về phía chúng tiên: "Các vị ái khanh chẳng hay có ý kiến gì không?"
Lời này vừa nói ra, bên dưới liền giống như cái nồi hơi, chúng tiên đều mở miệng, kẻ này nói "Bọn chúng đáng tội trừng phạt thật nặng", kẻ kia lại bảo "Bọn chúng khinh thường uy nghiêm Thiên Đình, dẫn binh tấn công, nếu không trừng phạt nặng, uy nghiêm Thiên Đình chắc chắn mất hết". Nhưng bọn họ nói tới nói lui, lại không một ai xuất ra một cái sớ thật. Dù sao ra mặt làm người xấu, chẳng ai muốn làm cả.
Mấy vị tiên gia nghiêng về phía Trầm Hương, như Hằng Nga Bách Hoa tiên tử, đều im lặng không nói, chỉ lo lắng đầy mắt nhìn đám người Trầm Hương đang quỳ trên đại điện, mồm miệng bị niêm phong không cách nào lên tiếng, các nàng không phải kẻ ngu xuẩn, cho dù trong lòng có nghiêng về phía chúng thế nào, cũng sẽ không đem cái mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn.
"Ai da, các ngươi làm cho trẫm đau đầu rồi đấy, rốt cuộc phải làm sao, trình một cái sớ lên đây đi!" Ngọc Đế xoa huyệt Thái Dương phát đau, khuỷu tay chống lên cái bàn trước người thở dài.
Đột nhiên cảm thấy bên cạnh có một khí tức quen thuộc tới gần, một đôi tay mềm mại thế chỗ tay hắn, dùng lực vừa phải xoa cho hắn.
Mở mắt ra nhìn mắt phượng ẩn hàm lo âu của thê tử, lòng Ngọc Đế ấm áp hẳn lên, kéo tay nàng xuống vỗ vỗ, nở một nụ cười trấn an, nhắm mắt hít sâu một hơi, lúc lại mở ra, uy nghiêm đế vương ẩn giấu đã lâu trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ Lăng Tiêu bảo điện, áp lực đến mức tất cả mọi người đều có chút không thở nổi.
Tâm tính Ngọc Đế hơi mềm lòng, cứ luôn bị người khác nói là sợ vợ, nhưng không có nghĩa là hắn không có phong thái đế vương, làm Ngọc Đế nhiều năm như vậy, tính tình của hắn có mềm, cũng ít nhiều nhiễm khí thế vương bá đặc trưng của bậc đế vương, chẳng qua là hắn không thích nhìn người khác vâng vâng dạ dạ với mình, hơn nữa tín nhiệm Vương Mẫu, nên mới vẫn luôn biểu hiện rất bình thường, nhưng thử hỏi, nếu như hắn thực sự bình thường, Hồng Quân lão tổ sẽ giao Thiên Đình cho hắn sao?
Từ áp lực trên người càng lúc càng nặng, những tiên nhân thời gian ở trên Thiên Đình chưa đến vạn năm lần đầu tiên ý thức được, vị Ngọc Đế trước mắt này chính là đế vương vô thượng đã thống lĩnh tam giới hàng chục vạn năm, trong lúc không tự chủ, bọn họ đều cúi đầu, biểu hiện sự thần phục của mình với Ngọc Đế, chỉ có mấy thần tiên thế hễ cũ là trên gương mặt mang ý cười chứa đầy hoài niệm, nhìn Ngọc Đế đa lâu chưa phát uy.
Đế Quân cũng cảm khái, Hạo Thiên sư đệ như vậy, y cũng chỉ gặp qua vài lần, lần đầu tiên chính là khi hắn hướng y cầu hôn Dao Quỳnh.
Nếu không phải một khắc đó hắn tự tin uy nghiêm như hôm nay, Đế Quân tuyệt đối sẽ không đồng ý Dao Quỳnh gả cho cái sư đệ vừa mới lên làm Ngọc Đế chưa lâu này.
Dương Tiễn rất bất ngờ, làm Tư Pháp Thiên Thần nhiều năm như vậy, hắn vẫn là lần đầu tiên phát hiện, vị cữu cữu này của mình còn có một mặt như thế, chỉ là thay đổi ánh mắt, đã có thể chấn nhiếp mọi người.
Trong bất tri bất giác, oán hận dưới đáy lòng dường như giảm đi rất nhiều, một loại cảm giác kỳ quái từ đáy lòng xông ra.
Cái loại cảm giác này, gọi là trung thành. Dường như chân chính nghe lệnh của một vị đế vương như vậy, cũng không phải là chuyện khó.
Bất động thanh sắc đem tâm tư của tất cả mọi người thu vào đáy mắt, Ngọc Đế lạnh nhạt nói: "Đám người Trầm Hương tấn công Thiên Đình, tội không thể xá, vốn nên hủy hồn diệt tộc, suốt đời không được siêu sinh, nhưng trên trời có đức hiếu sinh, nể tình các ngươi vẫn chưa tạo tành quá nhiều thương vong, hiện trẫm thả một con đường, miễn cho tội diệt tộc, Lưu Trầm Hương, áp lên Tru tiên đài, phế bỏ pháp lực tróc bỏ tiên cốt đánh vào lục đạo nhận nỗi khỗ trọn đời luân hồi(*); Ngao Xuân, phế bỏ pháp lực, chịu hai mươi tiên hình, quay về Đông Hải suy ngẫm nghìn năm; Đinh Hương, phế bỏ pháp lực cùng ký ức ném về nhân giới, khấu trừ ba mươi năm tuổi thọ; Ngưu ma vương Thiết phiến công chúa đánh vào Linh Lung Tháp, một nghìn năm sau nếu vẫn còn hồn phách bất diệt thì tha cho các ngươi đi ra, về phần Trư Bát Giới…" Nói tơi đây, Ngọc Đế dừng một chút, mới tiếp: "Tiên hình một trăm, đưa đến Tây Thiên mời Phật tổ xử trí, các vị thấy thế nào?"
(*) Theo Phật giáo, bởi vì chúng sinh vẫn còn nghiệp trái của nhân quả thiện ác cho nên mới bị luân hồi. Trọn đời luân hồi là trọn đời không được giải thoát.
Một loạt những hình phạt này vừa được nói ra, đã khiến đám người Trầm Hương đang quỳ kinh hãi, nhưng bất đắc dĩ mồm miệng bọn chúng bị niêm phong nói không thành lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn, còn Tam Thánh Mẫu có thể nói chuyện lại vì bị áp ở Hoa Sơn quá lâu, thân thể suy yếu còn nghe hình phạt cho Trầm Hương, nhất thời không tiếp thụ nổi ngất xỉu, bị Vương Mẫu cho một ánh mắt để người khác khiêng xuống dưới.
Duy nhất một người có thể không để ý tất thảy mà cầu tình không còn, bọn họ chỉ có thể nghe chúng tiên ngươi một câu "Bệ hạ nhân từ", ta một câu "Bệ hạ anh minh", hết lòng tán thành hình phạt của Ngọc Đế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!