Chuyển ngữ: Mộc Đầu
–
Hai mẹ con lại trao đổi nửa ngày, cuối cùng Dao Cơ nhắc nhở: "Dù mẹ không để tâm đến việc này, nhưng chỗ cha con tạm thời đừng cho hắn biết, con người hắn rất cố chấp, biết được chắc chắn là có chuyện."
"Con biết rồi." Dương Tiễn gật đầu.
"Con yên tâm, mẹ sẽ thử nói chuyện với hắn."
"Cảm ơn mẹ."
"Thằng nhóc này, mẹ con mà cảm ơn gì chứ, ra ngoài đã lâu, chúng ta về thôi." Dao Cơ khoác tay Dương Tiễn, kéo hắn trở về.
Lúc sắp đến cửa, vừa vặn đụng phải Dương Thiên Hữu đang định ra ngoài, thấy hắn mặc một bộ y phục nhẹ nhàng gọn gàng thích hợp để leo núi, trong tay còn cầm móc câu giỏ cá.
"Tướng công, chàng đang định đi câu cá sao?" Ánh mắt Dao Cơ sáng lên, bỏ con trai ra đi tới bên cạnh trượng phu, thuận tay cầm lấy giỏ cá.
"Ừ, hôm nay khí trời đẹp, ta ra ngoài đi dạo, nương tử có muốn cùng đi không?" Dương Thiên Hữu vốn chính là đi ra tìm Dao Cơ đồng hành. Lúc này gặp được cũng đỡ cho hắn phải đi tìm.
"Được a." Dao Cơ vui vẻ đồng ý, "Tiễn Nhi đi không?"
"Không ạ." Dương Tiễn nhìn phụ thân đang nháy mắt với mình, sáng tỏ mà lắc đầu.
"Vậy chúng ta đi, tối gặp lại." Dao Cơ vui thích tạm biệt con trai, đi theo phu quân nhà mình.
"Phu quân, chúng ta đã lâu không ra khỏi cửa, hôm nay chàng phải ra tay trổ tài nha, buổi tối chúng ta có thêm đồ ăn."
"Xem ta."
Nhìn bóng dáng phụ mẫu vừa nói vừa cười đi xa, tâm tình Dương Tiễn cũng không khỏi được nâng cao.
"Nhìn gì vậy?" Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên sau lưng, một thân thể ấm áp dán lên.
Không cần quay đầu lại cũng có thể biết là ai, Dương Tiễn trả lời, "Cha mẹ ta."
"Bọn họ rất xứng đôi." Đế Quân tự đáy lòng nói. Dương Thiên Hữu cuồng ngạo bất kham, toàn thân mang khí chất danh sĩ Tấn Hán lại không mất nhu tình, đối với Dao Cơ có thể nói là ngàn y trăm thuận, Dao Cơ thì xinh đẹp hơn người, lúc thì cởi mở phóng khoáng khi lại dịu dàng quyến rũ, tình cảm đối với người nhà càng trung trinh không đổi, hai người như vậy có thể nói là trời sinh một đôi.
Dương Tiễn cười cười, không nói gì thêm, cùng y tiến vào Dương phủ.
–
Dao Cơ vốn định nói chuyện riêng với Đế Quân một chút, đáng tiếc tạm thời chưa có cơ hội, lúc nàng và Dương Thiên Hữu tay trong tay trở về, trong nhà chỉ còn lại có một mình Dương Chiêu, những người khác chẳng biết đi đâu từ lâu.
"Bọn Tiễn Nhi đâu?"
"Ban nãy Hao Thiên Khuyển vội vàng chạy tới, nói là Thiên Đình có chuyện, bảo bọn họ nhanh chóng quay về." Dương Chiêu cũng không rõ thế nào, chỉ đem việc mình biết ra nói.
"Có nói là chuyện gì hay không?"
Dương Chiêu lắc đầu, "Việc này thì không rõ lắm, có điều nghe nói hình như có liên quan đến đứa con kia của tam muội, nói là "Trầm Hương dẫn người lên Thiên Đình quậy phá" gì đó."
Hai vợ chồng nhìn nhau, rõ ràng nhìn thấy lo lắng trong đáy mắt đối phương.
Ngọn nguồn mọi việc rất đơn giản. Trầm Hương mai phục rất lâu ngoài Dương phủ, vẫn không nghĩ ra cách nào có thể lấy được chú ngữ từ chỗ Dương Tiễn, không thể làm gì khác hơn là vô công trở về.
Trầm Hương trở lại miếu Tịnh Đàn sứ giả của Trư Bát Giới, hội hợp với Trư Bát Giới và Đinh Hương, Trư Bát Giới nói cho nó biết, Tôn Ngộ Không đã Quan Âm đại sĩ cứu sống, chỉ là bây giờ vẫn còn rất yếu, trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không tỉnh lại.
Biết Tôn Ngộ Không không sao, Trầm Hương vui vẻ một chút, sau đó lại vì chuyện mình không lấy được chú ngữ mà mặt mày như đưa đám.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!