Chuyển ngữ: Mộc Đầu
–
Ngồi trong một góc phòng yên tĩnh trên lầu hai, từ chối lời đề cử nhiệt tình của điếm tiểu nhị, gọi vài món bánh thanh đạm cho bữa nhẹ, lại thêm một bình Bích Loa Xuân thượng hảo, khoan thai tự đắc tránh đi ánh nắng chói chang giữa trưa, hưởng thụ căn phòng mát mẻ.
Có điều phần nhàn nhã này không kéo dài được bao lâu, một tiếng gọi "Chủ nhân" quen thuộc, chứa chan xúc động vang lên, Dương Tiễn quay đầu nhìn lại, "Hao Thiên Khuyển?"
"Chủ nhân, cuối cùng cũng tìm được người rồi." Hao Thiên Khuyển hai mắt ngập nước, không để ý ánh mắt kinh ngạc của người ngoài, bổ nhào vào bên chân Dương Tiễn, bám lấy chân hắn không buông, bộ y phục đen trên người nhăn nhúm, chỗ nào cũng đầy bùn đất, không ít chỗ còn bị rách, giống như bị cành cây này nọ quẹt rách.
"Hao Thiên Khuyển, sao ngươi lại ở đây?" Đối với sự xuất hiện của Hao Thiên Khuyển, Dương Tiễn rất nghi hoặc, không phải nó đang ở chỗ Dược tiên chữa mũi sao?
"Trầm Hương nói người chết rồi, ta không tin, liền xuống đây tìm người, tìm rất lâu mới thấy." Hao Thiên Khuyển nói.
Ban đầu, Hao Thiên Khuyển vốn ở trong động phủ của Dược tiên chữa mũi, không biết Trầm Hương làm thế nào tìm ra nó, đầu tiên là dương dương đắc ý nói với nó rằng, Dương Tiễn đã chết trong tay hắn.
Hao Thiên Khuyển đương nhiên không tin lời hắn nói, "Ngươi đang gạt ta đúng không, ngươi tưởng là ngươi nói như vậy, ta sẽ bị lừa sao? Chủ nhân của ta là Đệ nhất chiến thần tam giới, sao có thể chết trên tay nhóc con vớ vẩn như ngươi được?"
"Đó là trước đây thôi." Trầm Hương đắc ý giơ giơ chiếc búa trong tay, "Nhìn thấy cái gì đây không? Là Khai Thiên Thần Phủ mà Bàn Cổ dùng lúc khai thiên tích địa đấy! Thần khí sắc bén nhất thiên hạ, ngươi nghĩ Nhị Lang Thần có thể ngăn cản được uy lực của nó không?"
Nhìn thấy Khai Thiên Thần Phủ, trong lòng Hao Thiên Khuyển dao động, nhưng nó vẫn không tin chủ nhân của mình sẽ chết, "Hừ, có Khai Thiên Thần Phủ thì thế nào? Nằm trong tay ngươi cũng chỉ giống một cây búa có chút tốt mà thôi."
Tròng mắt Trầm Hương xoay tròn, cười nói, "Nếu ngươi không tin, không bằng chúng ta đánh cược?"
"Đánh cược gì?"
"Ta cho ngươi biết nơi Nhị Lang Thần gặp chuyện, ngươi xuống trần gian tìm thử xem, xem có phải ta nói láo hay không."
"Ngươi nói đi." Hao Thiên Khuyển không nói hai lời, gật đầu đồng ý, nhưng suy cho cùng thì nó vẫn sợ chủ nhân sẽ xảy ra chuyện, nếu bị thương thì phải làm sao?
Vì vậy, Trầm Hương liền nói địa điểm cho nó. Hao Thiên Khuyển vừa biết chỗ, liền mã bất bình đề chạy tới, đáng tiếc đến quá muộn, Dương Tiễn đã không còn ở đó nữa.
Hao Thiên Khuyển là sủng vật của Dương Tiễn, trong một mức độ nhất định họ có thể có tâm linh tương thông, nhưng bây giờ Hao Thiên Khuyển hoàn toàn không cảm thấy được sự tồn tại của Dương Tiễn (lúc Dương Tiễn bị thương, pháp lực chưa khôi phục, hơn nữa có sự tồn tại của Đế Quân, ảnh hưởng đến năng lực này), thế này Hao Thiên Khuyển mới biết chủ nhân mình thật sự đã có chuyện, nhưng nó không tin người sẽ chết, vì vậy nó bắt đầu nỗ lực tìm kiếm nơi chủ nhân đang ở.
Mũi của Hao Thiên Khuyển vẫn chưa khỏi hẳn, lúc tốt lúc tệ, nên không mong đợi dùng được "Thiên lý truy tung", mà trước đó Đế Quân đã cho Linh Hư thay đổi ký ức của tất cả mọi người, việc này khiến cho Hao Thiên Khuyển tìm chủ nhân khó hơn rất nhiều.
Cũng may hai vị thần kết bạn du hồ lần đó, cho nhiều người ấn tượng sâu sắc, Hao Thiên Khuyển nghe ngóng bên bờ Tây Hồ hồi lâu, rốt cuộc cũng nghe được tin tức của bọn họ.
Mặc dù không tìm được người, nhưng biết chủ nhân còn sống, hơn nữa còn sống không tệ, Hao Thiên Khuyển rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
"Ta đã tìm rất nhiều nơi, đều không tìm thấy người, liền nghĩ người có thể ở Quán Giang Khẩu hay không, cho nên ta tới đây, đúng lúc nhìn thấy người ở chỗ này, chủ nhân, người không sao chứ? Có đúng là người bị thương không? Có nghiêm trọng không?"
"Không cần khẩn trương như vậy, thương thế của ta đã gần khỏi hẳn rồi." Dương Tiễn đỡ Hao Thiên Khuyển từ dưới đất lên, dáng vẻ nó thế này quá nổi bật.
Đỡ Hao Thiên Khuyển ngồi lên ghế, Dương Tiễn vẫy tiểu nhị tới gọi cho nó chân giò kho tàu, sườn lợn hấp, gà quay, toàn là món nó thích ăn, khiến cho Hao Thiên Khuyển đang nghe hắn phân phó chảy nước bọt ròng ròng, "Sao Trầm Hương lại đến tìm ngươi? Ta nghĩ nó sẽ không hy vọng ta được cứu."
"Ta không biết, chủ nhân." Hao Thiên Khuyển lắc đầu, nó có thể đủ trung thành, nhưng không đủ thông minh.
"Ta nghĩ, nó là muốn tìm ngươi." Đế Quân từ lúc Hao Thiên Khuyển tới chưa từng nói một lời đột nhiên mở miệng nói, ánh mắt liếc về phía cầu thang thông từ lầu một lên lầu hai, ở chỗ đó, một viên ngoại lão gia đang được tiểu nhị dẫn lên lầu.
Trầm Hương bắt chước cách đi của viên ngoại, cố làm ra vẻ theo tiểu nhị leo lên lầu, trong một góc kín đáo quan sát tình hình cả bàn Dương Tiễn.
Làm Dương Tiễn bị trọng thương xong, để tránh khỏi đêm dài lắm mộng, Trầm Hương lập tức chạy đến Hoa Sơn phá núi cứu mẹ, thế nhưng Khai Thiên Thần Phủ lại không chém được kết giới Nhị Lang Thần thiết lập, Tam Thánh Mẫu mách nước cho Trầm Hương, chỉ có người biết chú ngữ mới có thể cứu nàng, mà chú ngữ, chỉ có Dương Tiễn biết.
Trầm Hương không nói cho Tam Thánh Mẫu biết nó làm Nhị Lang Thần trọng thương, mà nó giờ đã hối hận rồi.
Biết sớm như vậy nó đã hỏi ra chú ngữ trước, rồi mới động thủ.
Trầm Hương biết Dương Tiễn được Đế Quân mang đi, nhưng nó không dám tự mình đi tìm, nó đã ăn nhiều quả đắng trên tay Đế Quân lắm rồi, Trầm Hương không có gan dám chọc giận y nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!