Chương 37: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Sáng sớm, Dương Tiễn chỉnh trang ổn thỏa xong liền đến chính phòng thỉnh an cha mẹ.

Trong chính phòng, hắn mừng rỡ nhìn thấy phụ thân Dương Thiên Hữu đã tỉnh, đang trò chuyện cùng Dao Cơ, mà đại ca Dương Chiêu lại không có ở đây.

"Hài nhi thỉnh an cha, mẹ." Dương Tiễn cúi đầu chắp tay nói.

Dao Cơ thấy Dương Tiễn đến thỉnh an, liền vội vàng tiến lên đỡ hắn, lo lắng nhìn lên nhìn xuống, "Tiễn Nhi, sao con lại tới đây? Vết thương chưa khỏi thì cứ nghỉ ngơi cho tốt đi."

"Mẹ, thương thế của con đã gần khỏi hẳn rồi." Dương Tiễn biết Đế Quân đã nói chuyện hắn bị thương cho Dao Cơ biết, cũng không giấu diếm, trực tiếp trả lời.

"Tiễn Nhi?" Dương Thiên Hữu có chút không xác định gọi, nhìn nam tử hiên ngang phong độ trước mắt, hắn làm cách nào cũng không liên tưởng đến đứa trẻ nhỏ bé kia được.

Dương Tiễn gật đầu, "Là con đây, cha."

Dao Cơ cười trêu nói, "Không nhận ra hả?"

"Không ngờ còn có thể nhìn thấy dáng vẻ trưởng thành của con." Dương Thiên Hữu cảm khái vỗ vỗ vai Dương Tiễn, lại nói: "Nhìn thế này có chút lạ."

Quả thực, bề ngoài Dương Tiễn quá lắm hai mươi lăm hai mươi sáu, mà Dương Thiên Hữu trông có vẻ cũng mới đầu ba mươi, hai người đứng cạnh nhau nói là cha con không bằng nói là anh em càng giống hơn.

"Hai cha con các ngươi cũng đã lâu không gặp, hảo hảo tâm sự đi, ta đi xem Chiêu Nhi tỉnh chưa, rồi đi làm bữa sáng nữa." Dương Chiêu tối qua được Dương Tiễn đưa về phòng, lại nhờ Linh Hư trông nom hộ, lúc này cũng nên tỉnh rồi.

Dao Cơ vừa đi, bầu không khí giữa hai cha con cũng có chút cứng nhắc.

Từ trước đến nay, Dương Tiễn vẫn luôn mong mỏi cả nhà có thể đoàn viên, nhưng khi mộng đẹp trở thành sự thật, lại có chút không biết làm sao, nhìn phụ thân không biết nên nói gì.

Còn Dương Thiên Hữu vẫn cứ nhìn con trai "đột nhiên" lớn lên, cảm giác có hơi xa lạ.

Cuối cùng vẫn là Dương Thiên Hữu mở miệng trước, "Những năm này, con sống thế nào, nói cho cha nghe một chút được không?"

Phụ thân mang theo nụ cười hỏi han, trùng khớp với dáng vẻ trong ký ức, xa lạ do thời gian tạo thành dường như thoáng chốc đã biến mất.

"Vâng." Bờ môi vẫn có chút nhợt nhạt như cũ dương lên thành một vòng cung hoàn mỹ, Dương Tiễn nghe thấy bản thân nói như vậy.

Bất kể nói thế nào, họ đều là người một nhà, không phải sao?

"Đế Quân." Linh Hư vén màn, vừa hầu hạ Đế Quân rời giường, vừa nói: "Dao Cơ công chúa mời ngài đến chính đường dùng bữa sáng ạ."

Đế Quân bình thường không ăn sáng, chỉ có gần đây vì Dương Tiễn cần, y mới ăn cùng thôi.

"Ta biết rồi." Đế Quân gật đầu, "Cha con Dương gia tỉnh chưa?"

"Hồi Đế Quân, đều đã tỉnh rồi ạ."

"Tình huống thế nào rồi?"

"Chỗ Dương tiên sinh có Dao Cơ công chúa chiếu cố, Linh Hư không rõ lắm, chỉ nghe công chúa bảo là không tệ, về phần Dương đại công tử, hắn vẫn chưa thích ứng lắm, lúc tỉnh lại có chút kích động, công chúa đang nói chuyện với hắn."

Nói cũng phải, Dương Chiêu lúc gặp nạn, quá lắm mới mười một mười hai tuổi, lúc sống lại đã là một đại nhân hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, trong một chốc đương nhiên là sẽ không thích ứng được.

Đế Quân cũng không nói gì, chỉ bảo Linh Hư chỉnh trang y bào tỉ mỉ, cất bước đi đến chính đường.

Linh Hư không đi theo, loại thời điểm này hắn không cần xuất hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!