Chuyển ngữ: Mộc Đầu
–
Đế Quân ôm người về phòng, đặt Dương Tiễn do tinh thần kích thích quá độ vẫn chưa thanh tỉnh lên giường, đắp chăn cho hắn, bản thân cũng leo lên, giam người vào trong lồng ngực, chôn mặt vào trong mái tóc nam tử.
Dùng pháp lực làm bốc hơi mái tóc đen mang theo hương thuốc nhàn nhạt, lẫn với mùi hương thuộc về Dương Tiễn, tạo thành một hương vị mới mẻ, không nồng không nhạt, không thơm không ngấy, rất hợp ý Đế Quân.
Đế Quân kỳ thực rất muốn cứ vậy mà ăn tươi nuốt sống Dương Tiễn luôn, tiếc rằng thần tiên thượng cổ hoan ái, là kết hợp cả linh hồn lẫn thể xác, không chỉ có thân thể được thỏa mãn, tinh thần được vui sướng cũng không thể thiếu, thậm chí so với giao hợp càng có thể thỏa mãn họ hơn.
Thần tiên thượng cổ song tu, nói đơn giản, chính là do một bên pháp lực cường đại, thúc đẩy nguyên thần của mình, kéo theo nguyên thần bên tương đối yếu thế hơn, lưu chuyển bằng một lộ tuyến riêng biệt trong thân thể hai người, hình thành một lộ tuyến viên mãn, mỗi lần đi được một vòng, sức mạnh của họ sẽ lớn thêm một phần. Mà giao hợp với nhau trên phương diện tinh thần có sức ảnh hưởng lớn vô cùng, nếu sức mạnh của song phương không ở cùng một trình độ, thì bên yếu sẽ bị trùng kích, đủ để khiến tinh thần hắn tan rã, thậm chí là đánh mất chính mình. Cho nên đối tượng thần tiên thượng cổ lựa chọn song tu đều có thực lực tương đương với mình.
Đây cũng là nguyên do khiến Đế Quân không thể tùy theo tâm ý trực tiếp ăn luôn con mồi của y, chỉ có thể làm đối phương thích ứng từng chút một xong, mới bắt đầu song tu.
Cứ vậy yên lặng nằm một lúc, người trong ngực rốt cục có động tĩnh.
Trước là vô thức rên rỉ, sau là một cánh tay từ trong chăn vươn ra ngoài, ôm trán.
"Đỡ chút nào chưa?" Đế Quân ngẩng đầu, vành tai và tóc mai chạm nhau, hỏi thăm.
Thật lâu sau, Dương Tiễn mới nhớ ra chuyện vừa rồi, có lẽ vì tinh thần bị kích thích không nghiêm trọng như lúc kết duyên khế, cho nên hắn còn nhớ rõ thể nghiệm tuyệt vời đối phương mang đến cho hắn, tựa hồ như đôi bàn tay khéo léo kia, vẫn còn đang phóng hỏa khắp nơi trên người hắn vậy…
Dương Tiễn không trả lời câu hỏi của Đế Quân, nhắm mắt định nghỉ ngơi một chút để khôi phục lại thể lực và tinh lực bị mất trước đó, mặc dù Đế Quân không làm đến cùng khiến hắn ít nhiều thấy dễ chịu chút, nhưng bây giờ hắn không muốn nói chuyện với y.
Dù cho đối phương có năng lực mạnh hơn, địa vị cao hơn so với hắn, lúc này hắn cũng không muốn để ý đến y.
Đế Quân cũng không tính toán, chỉ dém kỹ góc chăn cho hắn, bản thân cũng nằm yên, nhắm mắt dưỡng thần, không quan tâm sắc trời bên ngoài vẫn còn sớm.
Bên cạnh nhiều thêm một người, mới đầu Dương Tiễn vẫn thấy không được thoải mái lắm, sau lại dần buông lỏng, thế mà cũng yên tâm ngủ mất, nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên hắn được ngủ ngon như vậy.
–
Khi Đế Quân tỉnh lại, Dương Tiễn đã không còn ở đây nữa, không hề hỏi đến hành tung của hắn, Đế Quân cho Linh Hư vào thay y phục cho y, thong thả đáp mây bay về phía Dao Trì.
Trong Dao Trì, Vương Mẫu đang làm những chuẩn bị sau cùng cho buổi tiệc Bàn đào mấy hôm sau, Bách Hoa tiên tử bên cạnh đang cầm danh sách hoa cỏ mời nàng xem qua.
Nghe người nói Đế Quân tới, Vương Mẫu vội đến mức chân không chạm đất phất tay cho Bách Hoa tiên tử lui ra, tự mình ra ngoài đón.
"Ca ca hôm nay có khỏe không? Hôm trước Địa phủ đến bảo rằng Trầm Hương tới quấy rối, ta còn lo nó khiến ca ca không vui, cho Nhị Lang Thần đi tróc nã nó về hỏi tội, không ngờ ca ca đã đích thân phạt nó rồi, là muội muội đa sự." Vương Mẫu giơ tay kéo tay Đế Quân, cùng nhau đi vào trong.
"Ngươi cũng là nghĩ cho ta, sao lại nói là đa sự?"
"Hì hì, xem ra hôm nay tâm tình ca ca không tệ, lẽ nào là gặp chuyện tốt gì à?" Vương Mẫu cùng Đế Quân là huynh muội thân thiết nhiều năm, chân mày Đế Quân động một cái, Vương Mẫu đã có thể nhìn ra y đang cao hứng hay tức giận, thoáng chốc liền nhìn ra hôm nay tâm tình Đế Quân không tệ, thậm chí có thể nói là tâm tình rất tốt.
"Là có chuyện tốt, có điều tạm thời còn chưa tiện nói cho ngươi biết." Đế Quân sẽ không nói dối muội muội, khi y cho rằng chuyện không nên nói, sẽ trực tiếp nói với nàng.
Vương Mẫu cũng biết thói quen của Đế Quân, chỉ kéo y cùng nhau ngồi, rồi rót rượu, "Là dạng chuyện tốt gì không thể nói với muội muội đây? Có thể cho muội muội chút gợi ý không?"
Đế Quân gật đầu, "Ta đang đeo đuổi một người."
"Loảng xoảng!" Bầu rượu trong tay Vương Mẫu tức thì đổ nhào, nàng cũng không thu dọn lại, chỉ mặt mũi đầy kinh ngạc nhìn ca ca nhà mình, không cách nào tin vào điều mình vừa nghe, "Ca ca đang đeo đuổi một… người?"
Đế Quân gật đầu, "Nói chính xác, là một vị tiên nhân."
Vương Mẫu trong một thoáng muốn cho người tìm bằng được vị tiên nữ kia ra lăng trì, nhưng nàng vẫn nén cơn giận xuống, phất tay thu dọn đống hỗn độn trên bàn, "Thảo nào ca ca khuyên ta sửa lại Thiên điều, thì ra là vì nàng!" Nói đến cuối, Vương Mẫu nhịn không nổi mà nghiến răng.
"Việc này thì không phải, chẳng qua là trong mệnh ta có một kiếp này thôi." Đế Quân nửa thật nửa giả nói, bây giờ mà cho Vương Mẫu biết chuyện về Sổ nhân duyên, Nguyệt Lão không cần nghĩ cũng biết không được sống yên lành, mà cả Dương Tiễn cũng sợ là sẽ gặp phiền phức lớn.
Vương Mẫu bình tĩnh lại chút, nhưng sắc mặt vẫn chưa tốt lắm, "… Ca ca định bao giờ mới dẫn tẩu tử đến cho muội muội gặp?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!