Chương 26: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

"Chân Quân, Đế Quân mời ngươi vào."

Dương Tiễn đang ngồi trong chính điện đợi Linh Hư đi bẩm báo, một tiên tỳ dâng tiên trà thượng hạng, Dương Tiễn chỉ bưng lên khẽ nhấp một ngụm, liền để xuống không chạm vào nữa.

Ánh mắt của hắn có chút lơ đãng, gương mặt mang vẻ tâm sự nặng nề, u ám giữa đôi chân mày làm thế nào cũng không tan đi được, đám thiên nô tiên tỳ trông coi trong điện đều yên lặng mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, cố gắng giảm đi sự tồn tại của mình, tránh cho bị liên lụy.

Linh Hư từ trong điện đi ra, cung cung kính kính hành lễ với Dương Tiễn, có lẽ bởi vì đang suy nghĩ không yên, Dương Tiễn không chú ý tới cử chỉ của Linh Hư cung kính hơn trước kia một chút, cả giọng nói cũng không còn vẻ xa lạ nữa.

"Làm phiền dẫn đường." Dương Tiễn lấy lại tinh thần, cũng đáp lễ, lại bị Linh Hư tránh ra.

"Chân Quân không cần như vậy, xin đi theo ta." Khóe môi Linh Hư kéo lên một nụ cười, dẫn Dương Tiễn đi vào trong.

Dương Tiễn theo sau, rất nhanh phát hiện đường đi lần này mặc dù rất tương tự với lần trước tới, nhưng có vài nơi rẽ ngoặt không giống. Có điều hắn cũng không nghĩ tới tại sao lại không giống, nơi này hắn chỉ mới ghé qua một lần, Đế Quân ở nơi khác cũng là bình thường.

Nghĩ đến Đế Quân, Dương Tiễn lại có chút hoảng hốt, hắn dẫn theo Mai Sơn huynh đệ xuống nhân giới truy bắt ác quỷ bỏ trốn, ở dưới nhân gian đã mấy ngày, thời gian trôi qua, hắn cũng dần bình tĩnh lại, chỉ là mỗi khi nhớ tới Đế Quân, trong tim lại không được tự nhiên một trận.

Đúng vậy, không phải chán ghét, cũng không phải sợ hãi, chỉ là không được tự nhiên, đối với yêu cầu của Đế Quân, kỳ lạ là hắn không hề nảy sinh bất kỳ cảm giác tiêu cực nào, giống như yêu cầu đối phương đề xuất chỉ xung đột với niềm kiêu ngạo của hắn, khiến hắn bất mãn cực kỳ, nhưng đáy lòng lại không thấy bài xích bao nhiêu.

Đây rốt cuộc là vì sao? Dương Tiễn trăm tư không một giải, hắn nghĩ không thấu tiếp tục thất thần, cả người đều có vẻ lơ lửng.

May là hắn vẫn còn nhớ rõ đi theo Linh Hư, đợi lúc Linh Hư dừng bước, cũng dừng theo, lúc này hắn mới chú ý tới, Linh Hư dẫn hắn đến trắc điện bên cạnh phòng ngủ của Đế Quân, đứng ở ngưỡng cửa, có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nước mơ hồ vang vọng bên trong.

Ngẩng đầu nhìn tấm biển trên cửa, rồng bay phượng múa khắc ba chữ lớn "Dục Hoa trì", không biết là chữ viết của ai, chữ này tựa như có sinh mạng, tạo ra một loại ảo giác nó có thể bay vọt lên không trung bất cứ lúc nào.

"Chân Quân, Đế Quân đang đợi ngươi ở bên trong, Linh Hư cáo lui trước." Không đợi Dương Tiễn trả lời, Linh Hư khom người một cái, bước chân không một tiếng động rời đi.

Dương Tiễn chần chừ ngoài cửa hồi lâu, người bên trong cánh cửa cũng không hối thúc hắn, tứ phía yên tĩnh, chỉ có tiếng lướt nước mơ mơ hồ hồ thỉnh thoảng từ bên trong cánh cửa truyền ra, khiến cho người ta dễ dàng minh bạch người bên trong đang làm gì.

Hít sâu một hơi, Dương Tiễn thu lại áo giáp trên người, thay bằng bộ thường phục màu đen, hắn trước nay chỉ thích hai màu đen trắng, mà màu y phục phần lớn là đại biểu cho tâm tình lúc đó của hắn.

Hiện tại tâm tình của hắn không tốt lắm, cho nên hắn chọn màu đen, chất vải thượng đẳng, thường phục thêu hoa văn chìm tinh mỹ, tuyên dương một loại hoa lệ cùng cao quý khiêm tốn, cất đi sát khí và uy nghiêm lúc mặc giáp bạc áo choàng đen, khiến hắn càng lộ ra vẻ ung dung hoa quý, phong thần tuấn tú.

Đưa tay đẩy cánh cửa ra, hơi nước dày mang theo luồng nhiệt khí từ trong cửa khuếch tán ra, tầm nhìn hầu hết bị sương mù làm mơ hồ, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy đằng sau năm tấm bình phong hình cò trắng nghịch nước được khảm từ các loại vỏ sò, ngọc thạch, cùng rèm châu rũ xuống hai bên, là dục trì rộng lớn.

"Nếu đã rới, sao lại không tiến vào?" Giọng nói Đế Quân từ sau tấm bình phong truyền đến, mang theo chút biếng nhác, trầm thấp gợi cảm.

Dương Tiễn y lời vòng qua bình phong, vén rèm châu lên, đi vào.

Thấy Đế Quân đang ngâm mình trong nước, toàn thân trần trụi, Dương Tiễn cũng không tị hiềm, chỉ đứng cách vài bước hành lễ, "Tiểu thần tham kiến Đế Quân."

Đế Quân nằm sấp bên bờ ao, nâng tay vẫy vẫy hắn, "Lại đây."

Dương Tiễn chậm rãi bước đến, dưới sự ra hiệu của Đế Quân, ngồi xổm trên thảm sàn bên bờ hồ.

"Có muốn tắm chung không?" Đế Quân đưa ra lời mời, tay lại trực tiếp kéo cánh tay Dương Tiễn.

Lực của Đế Quân không lớn, Dương Tiễn chỉ cần khẽ dùng lực là có thể tránh thoát, nhưng hắn không làm vậy, mà thuận theo lực của Đế Quân, ngã vào trong dục trì ấm áp, gợn lên một đợt sóng nước.

Cảm giác bị nước hồ nhấn chìm một thoáng không tốt lắm, Dương Tiễn trồi lên mặt nước, hít sâu một hơi, tay vén mái tóc dài dán trên mặt ra sau đầu, rồi lại lau đi nước đọng trên mặt, y phục trên người đều đã ướt sũng, dính lên người rất khó chịu.

Đế Quân vươn tay muốn cởi vạt áo ra giúp hắn, nhưng bị cự tuyệt, "Tiểu thần tự làm."

Đế Quân nhún nhún vai, ung dung thong thả dựa lên bờ hồ nhìn hắn, tựa như đang xem một màn trình diễn thú vị.

Dương Tiễn bị y nhìn thì rất khó chịu, nhưng vẫn nghiêm mặt bắt đầu cởi áo thoát dây lưng, động tác từ ban đầu thô lỗ cấp tốc, đến sau cùng chậm lại, đương khi ngoại y được cởi bỏ, chỉ còn mỗi trung y vì dính nước mà trở nên trong suốt, thì hắn đã cởi không nổi nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!