Chương 21: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Mộc Đầu

Lại nói về Đế Quân, Đế Quân cả ngày nhàn hạ không có việc gì làm ở hậu viên ngắm hoa nghịch nước, cầm cần tre trong tay tĩnh tọa dưới tán đa vạn năm câu cá, cá trong ao sen này đều đã thành tinh, rất khó câu, vất vả lắm mắc câu, Đế Quân đang chuẩn bị kéo cần, lồng ngực không biết vì sao bỗng đau xót một trận, tay run lên, con cá chép vàng sắp hóa rồng liền chạy thoát.

Cá chạy thoát Đế Quân cũng không để ý, tay vẫn giữ nguyên động tác kéo cần, lại không hề động đậy, cau mày, bộ dáng trầm tư.

Linh Hư vẫn luôn hầu hạ bên cạnh, châm trà thêm nước cho Đế Quân, rất có nhãn lực thấy mà im lặng, hạ mi thu mắt làm nhạt đi sự tồn tại của mình, chỉ chờ Đế Quân tự hoàn hồn.

Đế Quân suy ngẫm một hồi, liền biết lồng ngực đột nhiên không thoải mái là xảy ra chuyện gì, khóe miệng kéo lên một nụ cười nhạt, trên khuôn mặt cũng lộ ra vẻ tán thưởng, "Còn là một người nhớ thương thân tình, ừm, rất hợp ý ta…"

Lời nói không rõ ràng, Linh Hư không hiểu, hắn cũng không cần hiểu, thấy Đế Quân đã hồi thần, nhẹ giọng gọi một câu: "Đế Quân?"

Đế Quân khoát khoát tay, "Không sao." Rồi tiếp tục câu cá.

Ngồi một lúc liền hết hơn nửa ngày, gần cuối cũng câu được vài con cá, chỉ là rất nhỏ, không có gì đáng xem, Đế Quân cũng không ngại, chỉ bắt bọn chúng rồi lại thả ra. Cười hờ hững, "Cho chúng nó ăn chút đồ ngon đi, dù sao thì cũng đã theo bản quân chơi đùa cả một buổi chiều."

"Vâng." Linh Hư nghe xong, chỉ huy tiên tỳ đi lấy thức ăn cho cá tốt nhất, không bao lâu đã được mang tới, Linh Hư tung ra giữa không trung một nắm, mặt ao vốn tĩnh lặng nháy mắt nổ tung như pháo hoa, những con cá lóe kim quang lớn nhỏ hình dáng khác nhau nhảy lên khỏi mặt nước, đớp gọn thức ăn, rồi lại rơi vào trong ao, chỉ lộ ra cái đầu tỏ lòng biết ơn đến Đế Quân.

Đế Quân nở nụ cười, "Có tinh thần như vậy, sợ là không ít con sẽ biến thành người đấy."

"Đế Quân bế quan nhiều năm nên không biết, cá trong ao này đã biến thành người nhiều rồi ạ, chỉ là cứ bảo nơi này của chúng ta tốt, ở lại không chịu đi." Linh Hư trêu chọc, những linh thú nuôi lớn trong tiên gia, sau khi hóa hình có thể tự lựa chọn hoặc chuyển đến Tiên thú ti đưa tin học tập pháp thuật rồi làm những việc vặt khác, hoặc vẫn ở lại chỗ chủ tử cũ chuyên tâm tu luyện, hy vọng sớm ngày đắc đạo thành tiên.

Chỉ là phần lớn tiên gia nuôi dưỡng linh thú, đều có tư tưởng "không thuộc chủng tộc của ta tất là dị", thường ngày làm sủng vật chơi đùa còn được, sao có thể thật lòng giáo hóa, cho nên đa phần đều chọn đến Tiên thú ti. Mặc dù làm việc vặt cũng không tốt chỗ nào, nhiều lắm là được phân làm sơn thần thổ địa linh tinh thôi, nhưng suy cho cùng không cần phải làm đồ chơi vẫn tốt hơn.

Chỉ là Đế Quân từ thời hồng hoang, thông thiên khai tông lập phái, giáo hóa nhiều yêu tộc, cũng vì vậy mà y nhận thức không ít yêu tộc, không nhìn bọn chúng bằng cái nhìn phiến diện, đối xử bình đẳng. Y cực kỳ bao che khuyết điểm, cho nên linh thú trong cung này, tốt hơn so với những nơi khác, thỉnh thoảng Đế Quân tâm tình tốt, cũng không ngại cho chúng nó vài thứ linh tinh, cho dù y không hay nói chuyện, Linh Hư vì liên quan đến Đế Quân cũng sẽ nói một ít, ngày một ngày hai, linh thú tu hành trong cái vườn này tăng lên nhanh hơn những nơi khác rất nhiều, tự nhiên liền không muốn rời đi nữa.

"Không muốn đi thì kệ chúng nó, chỉ cần không gây chuyện là tốt rồi, người thường ngày phải chú ý môt chút mới được." Đế Quân không để tâm lắm, buông cần câu để cho hạ nhân đến thu dọn, tự mình cất bước rời đi.

Linh Hư đi theo, đáp, "Linh Hư hiểu rồi ạ."

"Dọn cơm đi."

Thần tiên không cần phải ăn cơm, nhưng thi thoảng cũng sẽ có lúc thèm ăn, cho nên trong các cung điện đều có mấy chỗ như phòng bếp nhỏ, thường ngày chỉ chuẩn bị điểm tâm hoa quả, khi chủ nhân gia muốn ăn chút gì đó, mới có thể tỉ mỉ chuẩn bị.

Bởi vì là tiên nhân, không được sát sinh bừa bãi, đầu bếp cũng chỉ chuẩn bị các món chay, mùi vị rất ngon, nhưng tới tới lui lui chỉ có mấy món đó, Đế Quân mỗi thứ ăn một ít, hết thèm sẽ không động đũa nữa, để cho dọn đi.

Linh Hư dâng trà thơm, thấy Đế Quân có chút cụt hứng, liền đề nghị: "Đế Quân có muốn xuống dạo hạ giới một chút không, ngắm cảnh này nọ, cũng không nhàm chán lắm."

Lần thứ hai có người bảo y xuống hạ giới du ngoạn, Đế Quân trầm tư một hồi, "Hôm nay vậy thôi, mai hẵng đi." Dứt lời liền về phòng nghỉ ngơi.

Ngày thứ hai, vì là ngày hưu mộc (ngày nghỉ), không cần phải lên triều, Đế Quân vốn định nghỉ ngơi nhiều hơn chốc lát, mới xuống hạ giới, nhưng không ngờ lại xuất hiện rắc rối.

"Đế Quân, người ở Địa phủ đến, nói là có chuyện quan trọng cầu kiến." Linh Hư cách màn nói vậy.

"Ai đến?" Đế Quân chống người dậy, cho Linh Hư tiến đến hầu hạ.

Linh Hư vén màn lên, vừa gọi tiên tỳ ở gian ngoài bưng chậu rửa mặt vào, vừa trả lời: "Nghe thủ vệ ngoài điện nói, là Tần Nghiễm Vương."

"Cho hắn vào đi." Nhóm tiên tỳ rửa mặt thay y phục cho Đế Quân xong xuôi, chuẩn bị xong mọi thứ rồi liền lui ra ngoài.

Đế Quân nhìn thấy Tần Nghiễm Vương là ở chính điện, chỉ thấy cả người hắn mồ hôi nhễ nhại, dáng vẻ đứng ngồi không yên, có lẽ là đã xảy ra đại sự gì rồi.

Quả nhiên, Tần Nghiễm Vương thấy Đế Quân chưa kịp hành lễ đã hô lên: "Đế Quân, Địa phủ sắp bị hủy rồi, ngài mau đi xem một chút đi."

Đế Quân vừa nghe, tức thì không hỏi nhiều, phi thân rời đi, Tần Nghiễm Vương và Linh Hư thấy vậy, cũng vội vàng đuổi theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!