Chương 20: (Vô Đề)

Dương Tiễn không phải kẻ ngốc, ngược lại, chúng ta đều biết hắn rất thông minh, người thông minh sẽ không bao giờ để bản thân mắc lại cùng một sai lầm, Dương Tiễn đương nhiên không phải ngoại lệ.

Chuyện của Tứ công chúa cho hắn một bài học, Thiên Đình không hề an toàn, chỉ hơi sơ ý, có khả năng cái gì cũng chẳng còn. Cho nên thần hồn của phụ mẫu huynh trưởng hắn nhất định phải cất giữ cẩn thận.

Quanh quẩn trong Chân Quân thần điện hơn nửa ngày, những nơi Dương Tiễn nghĩ đến đều không thích hợp, nếu không phải là không đủ bí mật, thì là môi trường không tốt, sao có thể an trí người nhà đây?

Đi ngang qua ám thất giam giữ Lưu Ngạn Xương, Dương Tiễn bỗng nhiên nhớ tới lời Đế Quân nói, "tử bất hiếu, phụ chi quá".

Thầm suy tư một lát, Dương Tiễn gọi huynh đệ Mai Sơn đến, "Thả hắn ra."

"Nhị Gia?!" Huynh đệ Mai Sơn vừa nghe Dương Tiễn nói, phản ứng đầu tiên lại là Nhị Gia trước mắt này không phải là giả đấy chứ.

"Làm theo lời bản tọa nói, trừ bỏ ký ức, thả hắn về Lưu gia thôn."

Huynh đệ Mai Sơn nghe xong, chần chờ hỏi: "Vậy còn tiểu hồ ly và Đinh Hương trong thiên lao ạ?"

"Thả Đinh Hương ra, về phần tiểu hồ ly… Dầu thắp Bảo Liên Đăng còn cần máu của nó để làm, mang đến Chân Quân thần điện, trông coi cẩn thận."

"Rõ!"

Vì vậy huynh đệ Mai Sơn mở ám thất ra, dẫn Lưu Ngạn Xương thương tích đầy mình, đang hấp hối rời đi.

Đưa người đi rồi, Dương Tiễn lại bắt đầu nghĩ nên đặt thần hồn ở đâu, nhìn tới nhìn lui, vẫn không hài lòng nơi nào, dứt khoát không tìm nữa, trực tiếp dưỡng trong nguyên thần của mình, tự mình bảo quản vẫn là bảo đảm nhất.

Quyết định xong Dương Tiễn không đợi được trở về tẩm cung, lấy thần hồn mẫu thân ra, cẩn thận rót thần thức vào.

Cảm giác ấm áp bao dung truyền khắp cơ thể, tựa như trong đêm dông tố hồi bé, hắn sợ đến mức không dám ngủ một mình, được mẫu thân ôm vào lòng nhẹ nhàng đong đưa, nghe mẫu thân mềm mại du dương hát ru, liền yên tâm liền thoải mái.

Trong lòng có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói, ngôn ngữ lượn quanh trên vành môi, lại chẳng thốt nổi nên lời, thiên ngôn vạn ngữ, chỉ hóa thành tiếng gọi đã lâu chưa từng gọi qua, nhưng vẫn vĩnh viễn ghi sâu trong lòng–

"Mẹ…"

Bốn phía vẫn im ắng như trước, chẳng khác gì sự im lặng chết chóc, nhưng bên tai Dương Tiễn, lại rõ ràng truyền đến giọng nói ôn nhu hệt như vẻ ngoài thiên sinh lệ chất của mẫu thân, nhẹ nhàng, chậm rãi, đang gọi hắn–

"Tiễn Nhi…"

Tiếng gọi giống như ngày xưa, hắn đã không được nghe bao lâu rồi nhỉ? Một ngàn năm, hay là hai ngàn năm? Tiếng gọi khẽ khàng phá vỡ tấm niêm phong kiên cố, đánh thẳng vào nơi mềm mại nhất trái tim hắn, khiến hắn trở nên hoảng hốt, hồi ức như thủy triều xông tới.

Lúc đó tam muội vẫn chưa được sinh ra, phụ thân dạy đại ca và hắn viết chữ, mẫu thân mang cái bụng lớn ở một bên mài mực, ý cười như hoa nhìn bọn họ, lúc đó hắn còn nhỏ, ca ca đã có thể viết được tên của mình, hắn còn chưa cầm được bút, cuối cùng vẫn là phụ thân nắm tay hắn viết từng nét một, còn nhớ rõ chữ đầu tiên hắn học được là "gia".

Phụ thân nói bọn họ là người một nhà, mãi mãi sẽ ở bên nhau.

Nháy mắt, ngôi nhà đó lại vỡ vụn tìm không được một vết tích, hắn trong một đêm bị ép trưởng thành, bị Nữ Oa nương nương biến lớn không chỉ có thể xác, còn có tâm không đủ thời gian trưởng thành của hắn. Có đôi khi hắn luôn nghĩ, nếu không gặp được sư phụ, tâm linh bị buộc biến trưởng thành của hắn đến tột cùng sẽ bị cừu hận bóp méo thành thứ gì đây? Sa ngã thành ma náo loạn tam giới khiến sinh linh đồ thán, hay là sẽ phá huỷ toàn bộ những thứ tốt đẹp hắn nhìn thấy?

Nói chung tuyệt đối sẽ không giống như bây giờ đi.

Cho nên lúc nhìn thấy Trầm Hương, hắn là vừa thương vừa giận, thậm chí còn mang theo đố kị sâu đậm.

Trầm Hương không có mẫu thân, vẫn còn có phụ thân, có thân nhân có bằng hữu, nhưng lại không biết quý trọng, xảy ra chuyện gì cũng không chịu nghĩ xem vấn đề có phải sinh ra từ trên người mình hay không, chỉ biết một mực oán trời trách đất.

Rõ ràng Trầm Hương hạnh phúc hơn hắn rất nhiều, nhưng tại sao nó lại tệ đến thế? Nhát gan sợ chết, nhu nhược sợ trước sợ sau, không chí tiến thủ, không cầu tiến bộ, không học thức, không thường thức, không biết trái phải, không biết nhìn đại cục, không kiên trì, không nghị lực, không dũng khí, hơn nữa còn vì tư tình nhi nữ từ bỏ cứu mẹ… Điều cuối cùng này là điều hắn không thể tha thứ nhất, mỗi lần động thủ với nó đều thật sự động sát cơ, cho nên hắn mặc dù không nỡ tổn thương nó, nhưng hạ thủ lại chưa bao giờ lưu tình.

Dương Tiễn không thừa nhận hài tử nhà mình không tốt, cho nên ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Lưu Ngạn Xương, cả con mình cũng không dạy được, còn là thư sinh nữa chứ, phụ thân của hắn cũng là thư sinh a, nhưng phụ thân lại dạy dỗ bọn họ rất tốt, hơn nữa phụ thân chỉ dạy bọn họ vài năm, Lưu Ngạn Xương dạy Trầm Hương những mười sáu năm a, đúng là người so với người, tức chết người.

Dương Tiễn hối hận vừa rồi thả Lưu Ngạn Xương đi, hắn hẳn nên trực tiếp giết hắn ta, tự dạy Trầm Hương luôn mới phải.

Suy nghĩ này chẳng qua chỉ chợt loé lên rồi thôi, Dương Tiễn lại đem lực chú ý đặt trên mẫu thân.

Thần hồn trong tẩm cung mờ tối sáng lấp lánh, soi sáng cả một tấc vuông, ôm trong lòng bàn tay không có độ ấm, nhưng Dương Tiễn lại thấy nàng rất nóng rất sáng, trái tim từ lúc cửa nát nhà tan đã lạnh buốt âm u, vào giờ khắc này, lại được cứu rỗi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!