Chương 18: (Vô Đề)

Từ sau trò hề ở buổi triều sớm hôm đó, Đế Quân trở về Côn Lôn chuyên tâm thanh tu vài ngày, lấy Thiên kính tu bổ thần hồn bù vào linh lực bị hao tổn, lúc này mới lấy Thiên kính, trở về Đông Hoa cung.

Ngày này, trong Thiên Đình khó được ầm ĩ hẳn lên, ngay cả nơi hẻo lánh như bên ngoài Đông Hoa cung, cũng có hàng loạt thiên binh thiên tướng chạy tới chạy lui, dường như đang lục soát cái gì đó.

"Bên ngoài xảy ra chuyện gì? Ồn ào như vậy."

"Bẩm báo Đế Quân, bên ngoài nói là có phạm nhân từ trong thiên lao trốn ra, đang lục soát xung quanh ạ." Thiên nô được phái ra đi tìm hiểu tin tức trở về báo cáo.

Gật đầu, vẫy lui người nọ, Đế Quân không để ý lắm bảo Linh Hư và đám tiên tỳ thay y phục cho mình, sắc trời bên ngoài đã không còn sớm, nên vào triều rồi.

Đế Quân vốn định không tham giã buổi triều sớm nữa, nhưng công đức cần có của Cửu Đại Kim Ô y đột nhiên muốn cứu sống lại vẫn chưa bù đủ, dứt khoát lên điện tìm Ngọc Đế, đợi hắn hạ triều liền ra tay bù đủ công đức.

Đế Quân dẫn theo Linh Hư đáp mây bay về phía Lăng Tiêu Điện, các tiên nhân gặp phải trên đường đều nhường đường. Từ rất xa, y nhìn thấy Dương Tiễn dẫn theo một đám người thẳng hướng Dao Trì mà đi, Đế Quân thầm nghĩ cảnh tượng này có chút quen thuộc, lại không nhớ nổi vì sao quen thuộc.

Để Linh Hư lại ở ngoài điện, Đế Quân tự đi vào Lăng Tiêu Điện.

Trong Lăng Tiêu Điện, các tiên nhân có tư cách tham gia buổi triều đều đã đến, tốp năm tốp ba tụ lại một chỗ nhỏ giọng tán gẫu, nhìn thấy Đế Quân tới đều tiến lên chào.

Bây giờ có ai không biết vị đại thần ngay cả Ngọc Đế Vương Mẫu đều phải kính nể ba phần này, bọn họ đương nhiên không dám đắc tội.

Đế Quân khẽ gật đầu, nhận lễ của bọn họ, nhìn quanh tứ phía, không thấy Thái Thượng Lão Quân, lão vẫn đang trong thời gian nghỉ bệnh.

Không lâu sau, chuông lâm triều vang lên, mọi người tuần tự đứng vào vị trí của mình.

Trong cả đại điện, chỉ duy nhất Đế Quân đang ngồi là nổi bật hơn cả, nhưng bất kể là chính y hay người ngoài, đều có biểu hiện rất đương nhiên.

Không lâu sau, trong tiếng hô của Điện đầu quan, Vương Mẫu dẫn theo thị nữ chậm rãi đi đến.

Kỳ lạ là, Ngọc Đế không có ở đây.

Vương Mẫu dọc theo cầu thang đi lên long ỷ trên cao, xoay người ngồi xuống.

"Chúng thần tham kiến nương nương." Chúng tiên hướng Vương Mẫu cúi người chắp tay, Thiên Đình không thể so với nhân gian, nếu không phải là thỉnh tội, bọn họ không cần quỳ xuống hành lễ.

Đế Quân cũng đứng lên, không có hành lễ, chỉ nhìn về phía Vương Mẫu gật đầu mỉm cười.

Vương Mẫu cũng đáp lại y một nụ cười chân thành thân thiết, "Miễn lễ!"

Đợi chúng tiên trở về nguyên vị, liền có người hỏi Ngọc Đế vì sao không tới.

"Bệ hạ thân thể có chút không khỏe, sẽ tới sau."

Vì vậy một đám người bắt đầu đợi Ngọc Đế đến.

Một khắc đồng hồ trôi qua, hai khắc đồng hồ trôi qua, nhưng Ngọc Đế vẫn không thấy bóng dáng. Mọi người bắt đầu nghị luận ầm ĩ.

"Sao bệ hạ còn chưa tới?" Vương Mẫu cũng có chút nóng nảy, lập tức phái Điện đầu quan đến Dao Trì xem.

Điện đầu quan nhận lệnh đi không bao lâu, liền dẫn theo Ngọc Đế bước đi lung lay đến.

Ngọc Đế vừa đi vừa la hét, "Dương Tiễn, Dương Tiễn đâu rồi?"

"Nhị Lang Chân Quân có công vụ trên người, xin nghỉ rồi ạ." Điện đầu quan đáp.

"Xin nghỉ với ai? Sao ta không biết? Làm gì vậy, khiến cả Thiên Đình ầm ầm ĩ ĩ, không được an bình, đi gọi hắn về đây cho ta."

"Ôi, ta đi liền ạ." Điện đầu quan đỡ Ngọc Đế đáp.

"Đi đi, ta không cần ngươi đỡ!" Ngọc Đế đẩy Điện đầu quan ra, lại ngã lộn nhào xuống đất, chúng tiên thấy, đều tiến lên muốn đỡ hắn dậy, lại bị hắn vung ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!