Bữa tiệc rượu hảo hữu này, cuối cùng đem tiên tửu vạn năm Đế Quân mang tới uống cạn, kết cục là song phương say đổ.
Cho dù là thần tiên, uống rượu cũng sẽ say, mà say, dĩ nhiên là tránh không được phiền não khi say rượu.
Bên trong màn trướng lụa mỏng, một nam tử hắc phát thanh y đang say nằm, mái tóc dài đen như mực xoã tung trên chiếc gối sạch sẽ, vẽ ra những đường cong duyên dáng.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, từng tiếng từng tiếng theo tiết tấu, nhẹ nhàng hoà hoãn không quấy nhiễu.
Nam tử trên giường trong lúc tiếng gõ cửa vang lên, liền mở mắt, trong đôi đồng tử sâu thẳm đen láy không hề mang vẻ mê man của người mới tỉnh dậy, tỉnh táo mà bình lặng.
"Vào đi." Đầu ngón tay thon dài mượt mà nhấn lên thái dương, ngữ điệu êm dịu mà đạm mạc của Đế Quân nghe không ra một tia dị dạng.
Người được Đế Quân đồng ý, bưng dụng cụ tẩy sấu (tẩy sấu: chải đầu rửa mặt) vào phòng.
"Đế Quân, nên dậy rồi." Linh Hư cung kính quỳ gối trước giường, chờ chủ tử phân phó.
Một bàn tay trắng nõn từ trong trướng vươn ra, vén lên tấm màn màu vàng sáng, "Bản quân ngủ bao lâu rồi?"
"Hồi Đế Quân, đã hai ngày."
"Hai ngày? Bản quân lần này đúng là say rất lâu." Thời gian ở tiên cảnh Côn Lôn đồng bộ với Thiên Đình, xem ra cơn say này của y, đã bỏ lỡ không ít trò hay, "Chuẩn bị nước nóng, bản quân muốn tắm rửa."
"Thưa vâng."
Hầu hạ Đế Quân tắm rửa thay y phục, Linh Hư lại hỏi: "Đế Quân, lúc Linh Hư tới, Tây Vương Mẫu bảo ta hỏi ngài một chút, có thể đến tham gia buổi triều sớm của Thiên Đình không?"
Đế Quân nhíu mi, "Buổi triều sớm? Bản quân vẫn luôn không tham dự chuyện của Thiên Đình, vì sao nàng lại hỏi như thế?"
"Linh Hư không biết, có điều gần đây Thiên Đình rất náo nhiệt, nhi tử của Tam Thánh Mẫu là Lưu Trầm Hương vì chuyện của mẫu thân hắn, khiến tam giới không được yên bình, hôm qua còn lén lút lên Thiên Đình, lại nói, nếu hắn không lên Thiên Đình, mọi người còn không biết chuyện Tam Thánh Mẫu tư phàm (nhớ nhung phàm trần) đâu."
Đế Quân vừa nghe, liền biết Nhị Lang Thần và Hao Thiên Khuyển đuổi theo Lưu Trầm Hương lên Thiên Đình, không thể không đem chuyện Tam Thánh Mẫu nói cho Vương Mẫu.
"Bây giờ là giờ nào?"
"Hồi Đế Quân, đã là giờ Mão nhị khắc (gần năm giờ ba mươi phút sáng)."
"Giờ Mão nhị khắc? Buổi triều sớm đã bắt đầu rồi, ngày mai hẵng đi."
"Đế Quân, Tây Vương Mẫu nói, thân phận của ngài đặc thù, nếu như cùng bách quan đồng thời yết kiến, chẳng phải là muốn giống chúng tiên cùng chờ Ngọc Đế sao? Đây là trăm triệu lần không thể, cho nên ngài không cần lo lắng thời gian, đợi buổi triều sớm bắt đầu rồi đi qua là được."
Vội vã muốn gặp y như vậy, có lẽ muội muội là có chuyện quan trọng phải gặp, nghĩ đến đây, Đế Quân gật đầu nói: "Nếu đã vậy, bản quân sẽ đi ngay bây giờ."
Đế Quân không ngờ lần đầu tiên đến Lăng Tiêu Bảo Điện liền thấy lão Long Vương vì cái chết của nữ nhi mà lên Thiên Đình cáo trạng, Tứ công chúa là biết được chân tướng ngọc thụ ở Nghiễm Hàn cung bị phá hủy, cho nên mới bị Nhị Lang Thần diệt khẩu, mà Tôn Ngộ Không cũng ở một bên thêm mắm dặm muối.
Mấy vị thần tiên trong Lăng Tiêu Bảo Điện đều bị Đế Quân đột nhiên xuất hiện doạ cho hoảng sợ, có lẽ làm Thiên Bồng Nguyên Soái đã được lâu năm, trước khi những người khác còn chưa mở miệng, Trư Bát Giới đã giơ lên cái bồ cào chín răng, quát: "Người phương nào dám cả gan xông vào Lăng Tiêu Bảo Điện?"
Đế Quân hừ lạnh một tiếng: "Ngươi cũng biết nơi này là Lăng Tiêu Bảo Điện? Bản quân còn tưởng rằng đây là Lôi Âm Tự của phật Như Lai đâu, sao người của phật gia cũng có thể để ý tới chuyện Thiên Đình?"
"Ngươi!" Trư Bát Giới bị Đế Quân nói cho không nói lại được, vẻ mặt tức giận.
Con ngươi Tôn Ngộ Không đảo một vòng, ngăn cản hắn còn đang muốn nói gì đó, "Chúng ta không nên quản, không biết ngươi là thần thánh phương nào, có thể quản được chuyện Thiên Đình?"
"Ồ?" Đế Quân nhướn mi, xoay người nhìn lên trên thượng vị, "Các ngươi nói bản quân có quản được hay không?"
Ngọc Đế tại một khắc nhìn thấy Đế Quân, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, thấy ánh mắt của y chuyển về phía mình, trên mặt lập tức đầy ắp ý cười, lấy lòng nói: "Chuyện này liên quan đến luật trời, Đế Quân muốn quản, là thích hợp nhất."
Vương Mẫu từ trên ghế phi thân xuống, đứng bên cạnh Đế Quân, quan tâm hỏi han ca ca nhà mình, "Ca ca không phải là đến tiên cảnh Côn Lôn ở mấy ngày sao? Sao trở lại nhanh như vậy? Không phải là đã xảy ra chuyện gì đấy chứ?"
Thái độ của Ngọc Đế và xưng hô của Vương Mẫu khiến mọi người đều sửng sốt, ngay cả Dương Tiễn đã gặp qua Đế Quân cũng không ngoại lệ, hắn biết thân phận Đế Quân đặc thù, nhưng không biết y đặc thù đến nỗi cả Ngọc Đế cũng, cũng… vừa kính vừa sợ y như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!