Chương 23: (Vô Đề)

Hai kẻ điên đập nhau thành một cái bộ dạng cha mẹ không nhận ra xong liền giống như phát bệnh ngày đêm túc trực cạnh Phùng Phùng.

Nạp bảo chủ sau ba ngày đêm đắp thuốc lên mặt, chính là khen y thuật của đệ đệ hắn tài giỏi, ngoại trừ trên trán vẫn như cũ cuốn một lớp băng gạc thì hoàn toàn khôi phục diện mạo khuynh thành.

Chỉ tiếc dao sắc không gọt được chuôi, Nạp Y Uy cắn răng chịu nhục ngày đêm đi lại cà nhắc với bên chân què, mỗi khi nhìn thấy huynh trưởng, biểu cảm giống như hận bản thân đã đánh quá nhẹ tay.

--- ----

Ngày Phùng Phùng tỉnh lại cũng là vào một ngày mưa lớn, nàng trong cơn mê man, ngẩn ngơ mở mắt.

Bên khóe mi hiện tại vẫn còn vương nước mắt mặn chát, nàng mộng thấy trong tiềm thức nàng có một đứa con, hình dạng nó như thế nào thì nàng căn bản không nhớ rõ.

Nhưng là con của nàng rất đáng yêu, bất quá sau đó có rất nhiều máu, máu nhuộm đỏ cả thân thể tiểu hài tử nhỏ bé, Phùng Phùng nghe tiếng trẻ nhỏ khóc...

Lộp độp....

Lộp độp....

Nước mưa từng giọt ảm đạm đập xuống phên cửa sổ, lòng nàng hiện tại trong sương khói dần dần lấy lại được ý thức.

Con của nàng mất rồi....

Phùng Phùng bàn tay khẽ khàng cử động, nàng cười trào phúng, từ bao giờ bản thân lại vô dụng như vậy, ngày còn ở Lục gia, tuy rằng Lục tiểu thư cực kỳ khó tính, còn thường xuyên trách móc nàng, nhưng là nàng vui vẻ chấp nhận.

Còn bây giờ, không chỉ thể xác ngày đêm bị vùi dập còn có tâm trí cũng chết lặng, con của nàng....

Khó khăn đem tay sờ sờ lên bụng mình, từ đáy lòng trào lên cảm giác trống rỗng, cư nhiên muốn đem tiếng nói phát ra, nàng muốn đem oán trách trút hết ra nhưng không thể. Nàng là một cái câm nha hoàn.

Phùng Phùng nằm lặng thinh trên giường, trần nhà một mảng xám xịt. Bàn tay như cũ xoa lên bụng, nàng vẫn biết bản thân mình vốn dĩ thân phận hèn kém, cái mạng này căn bản so với cỏ rác cũng không bằng.

Như vậy đã qua tay hai cái nam nhân, đến một người bạn cũng không có, căn bản ai sẽ nguyện cùng một đứa câm như nàng kết giao bạn bè đi? Hơ nữa còn là loại kỹ nữ vô liêm sỉ.

Đến chút tôn nghiêm cuối cùng trong lòng cũng chẳng còn, Phùng Phùng cay đắng tự hỏi, nàng vì cái gì mà đến bây giờ vẫn tiếp tục sống?

Lộp độp....

Mưa vẫn rơi mãi....

Hình như nàng cũng không có để ý qua có hai người nãy giờ vẫn bên cạnh nàng, đem hết tâm tư lay gọi, nhưng mà Phùng Phùng giống như chìm đắm vào không gian riêng của bản thân, đối với mọi tiếng động bên ngoài đều không ảnh hưởng tới nàng.

--- --------

Nạp Dương nhẹ nhàng bế Phùng Phùng lên, khóe mắt hắn có chút sầu bi nhưng là nét mặt vẫn vô cùng băng lãnh.

"Hôm nay trời đẹp, cùng với ta đi ra ngoài ngắm hoa đi"

Nàng từ lúc tỉnh dậy ngoại trừ nằm im bất động giống như một con rối không tri giác thì hoàn toàn không đi đâu, nếu không phải thi thoảng nàng lại chạm khẽ tay lên bụng mình hắn còn tưởng nàng căn bản hoàn toàn không còn ý thức.

Phùng Phùng không có cự tuyệt cũng chẳng bộc lộ một chút nào quan tâm tới lời hắn nói.

Nạp bảo chủ hắn đây lần đầu tiên có kẻ phớt lờ lời hắn ban, nhưng mà cũng không có tức giận, trước ánh mắt trợn ngược của gia nhân trong phủ liền đem nàng cực kỳ ôn nhu mà bế ra ngoài.

Cảm giác thân thể thơm tho trong lòng mềm nhũn như bông, Phùng Phùng đầu nhỏ trượt ngả lên vai hắn rồi cứ như vậy giữ nguyên không thêm động tác nào cả, tứ chi buông thõng, hai mắt trì độn vẫn đương thẫn thờ nhìn vào nơi vô định.

Hắn ngồi yên vị trên ngựa, trong lòng như cũ ôm lấy lấy hình hài bé nhỏ.

Vóc dáng Phùng Phùng căn bản trời sinh gầy gò cùng nhỏ nhắn, có lẽ do vốn dĩ nàng ăn uống, sống kham khổ trong thời gian lâu nên cho dù được hắn bao bọc nuôi nấng thì nàng vẫn cữ mãi một dáng vẻ, đáng buồn thay là còn càng nuôi càng yếu ớt, càng bao bọc càng nặng nề tổn thương.

Mùa xuân tươi mát, vạn vật sinh sôi, chợ hiện tại chính là một cảnh phồn hoa náo nhiệt, vốn dĩ người ta nói, muốn biết mảnh đất này vương thịnh hay giông thì hãy xem chợ nơi ấy bán những thứ gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!