A ha... Ta không phải là đứa ăn mày, ta là đích nữ nhà Doãn. Cả nhà ta đều không phải chết đói, họ là bị chém đầu mà chết.
Đám người kia thực lợi hại, có thể đem đầu nàng tẩy não thành cái dạng ấy. Bất quá hiện tại mọi việc đều rõ nét hiện ra...
Thân thể nhỏ bé của nàng dường như mất kiểm soát, nàng cảm thấy bản thân thật sự rất nguy hiểm, những kẻ này, những kẻ này phải chết thì nàng mới có thể sống, ca ca chết rồi, ca ca bị bọn chúng chém bay đầu rồi...
Còn có rất nhiều máu, những kẻ này phải chết đi. Là ngày ấy nàng hoàn toàn vô lực phản kháng mới chọn cách phong tỏa chính những ký ức cùng hình ảnh trong đầu mình, nhưng mà bây giờ thì khác rồi. Nàng đủ năng lực tự bảo vệ bản thân rồi...
Nàng muốn trả thù.
Đầu óc bị kinh động, đau tới nỗi hai tai cũng ù ù theo, nửa điểm hoàn toàn không nghe được nam nhân trước mặt thế nào ra sức gọi.
Nữ tử áo quần xốc xệch hai tay tóm chặt đuôi kiếm, mắt mờ đục hướng phía cửa chính, nàng thấy rất nhiều người mang theo đao kiếm nhìn nàng cười cợt, nàng trông thấy ca ca đang chạy ra, nàng phải cứu ca ca....
Kiếm trong tay đưa lên chém xuống, bất tri bất giác cảm nhận được bên cảnh tay đau nhói, tên khốn này dám đâm đau nàng...? Nàng còn phải bảo vệ ca ca... đừng để bọn chúng chém đầu ca ca!
Thân thể nàng trong lòng hắn nhũn dần rồi hoàn toàn vô lực gục xuống.
Nạp Dương một bên ống tay áo bê bết máu, từng giọt thẫm đỏ nhỏ giọt xuống sàn nhà sạch sẽ, mà trong lòng đang ôm chặt thân hình Phùng Phùng.
Đem kim châm bên tay nàng rút ra, chỉ là nhất thời thấy nàng kích động, căn bản sợ nàng tự làm tổn hại bản thân duy nhất dùng cách này để nàng bình tâm trở lại.
Vũ án Doãn gia bị chu di là án thảm nhất trong thời đại ấy, căn bản ai cũng biết là một cái án oan bất qua Hoàng Đế đa nghi như Tào Tháo, cả đời sống theo phương châm thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Hắn là không ngờ Doãn gia như vậy vẫn còn lưu lại một cái mạng.
Khoãn đã... nàng vừa nãy nói chuyện sao?
--- ------
"Tiểu Phùng hiện tại rất ổn"
"Tới giờ còn chưa tỉnh lại"
"Huynh thử như nàng một lần xem có ngủ ly bì như vậy không"
Nàng ngủ rất say.
Nạp Y Uy hướng thân thể nữ nhân trên giường ánh mắt cuồng si khó nhận ra, cậu đối với nàng căn bản không có tương lai, kẻ đến sau mãi mãi là kẻ đến sau, bất quá mỗi lần nhìn nàng là trong lòng một gỗ ham muốn như cũ không tự chủ được mà rục rịch đòi chiếm hữu.
Tốt nhất tránh xa nàng một chút, Nạp Y Uy cười khổ, mấy năm qua còn ngỡ tưởng trong lòng mình đối với nàng đã chết không ngờ nó căn bản chỉ là bị đè nén xuống mà thôi, chỉ cần có cơ hội là như cũ bùng cháy.
------
"Tiểu Dương Dương!"
"Ừ"
"Tiểu Dương Dương!"
"Ừ"
"Tiểu Dương Dư.....!"
Nạp Dương một bên viết công văn dường như đối với rắc rối ngọt ngào nào đó hoàn toàn không chút chống cự, một cái đè vật nhỏ ra hôn ngấu nghiến.
Mặt Phùng Phùng đỏ bừng, hai cái bánh bao nhỏ phụng phịu không vui, lúc nào cũng hôn hôn như vậy a....
Nạp Dương sau đó lại trở về bộ dạng như cũ điềm tĩnh thường ngày.
Vật nhỏ không an phận hướng ống tay áo hắn giật giật. Nạp Dương lần nữa hướng ánh mắt nhìn xuống tiểu nương tử nhỏ đang ngồi lăn lê dưới đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!