Nạp Dương vuốt vuốt tóc Phùng Phùng, hắn quả thực tự trách bản thân, đã bỏ mặc nàng như vậy đứng một mình, sau này bất luận như thế nàng cũng không rời xa nàng nửa bước.
Phùng Phùng trong lòng hắn đau buồn một hồi liền bình tâm trở lại, nàng cảm thấy bản thân thật vô dụng, nhưng mà những kẻ kia vô cùng hung hãn, bất luận nàng dãy dụa như thế nào đều không buông tha. Những người khác cùng không có giúp đỡ nàng, còn có kẻ nhìn với ánh mắt thích thú.
Nàng ngồi ngẩn ngơ trong lòng hắn, hai cái nắm tay vẫn như cũ tóm lấy vạt áo người nam nhân, lúc ấy có một đứa trẻ con chạy qua bên nàng, theo sau là một lão bà trung niên.
"Mua kẹo cho con a!" đứa con gái mũm mĩm tiến tới bên cạnh lão bà hết sức làm nũng, tiểu hài tử này vùng vằng đem vạt áo bà lão dùng dằng, đu qua bên nọ rồi bên kia.
Lão bà cơ hồ tan chảy bởi vẻ ngoài nũng nịu của đứa cháu liền mua một lúc mấy cái kẹo hồ lô lớn.
Phùng Phùng bị vẻ ngoài đáng yêu của đứa trẻ hút mất hồn. Nếu con nàng bây giờ còn sống có phải hay không cũng sẽ đáng yêu như vậy a?
Nàng ngẩn ngơ dõi theo đứa trẻ, bất khác lại tự xoa lên bụng mình, nàng hiện tại không bảo vệ tốt con của bản thân.
Nạp Dương trông thấy tầm mắt nàng dõi theo đứa trẻ kia liền có vài phần u ám tầm mắt, nàng nghĩ cái gì? Đau lòng? Tại sao không hướng tới hắn?
"Muốn ăn kẹo phải không?" Hắn dắt tay nàng tới xe kẹo, hắn biết nàng không phải nhìn kẹo hồ lô trong tay tiểu hài tử nhỏ kia nhưng mà cố ý không hiểu, đem bạc lớn mua một cái kẹo hồ lô, người bán hàng nhìn bạc vụn mà bối rối cùng nuốt nước miếng đánh ực một cái.
"Vị thiếu gia này, ta cũng không đủ tiền trả tiền thối a...!"
"Cứ giữ lại đi"
Nàng cũng là nữ tử, mà nữ tử thường thích ăn đồ ngọt, hơn nữa loại kẹo này đối với một kẻ luôn ăn bánh bao chay như nàng chính là... lạ mắt.
Chỉ cần Phùng Phùng một chút vui vẻ lên là được. Phùng Phùng cầm kẹo hồ lô ngốc nghếch đứng một chỗ, đem đầu lưỡi phấn nộn vươn ra liếm liếm lấy cây kẹo ngọt ngào kia, tâm trạng ngay lập tức có chút phấn chấn... thật ngon quá.....
Nhưng mà lại nhanh chóng tụt xuống thậm tệ, nàng căn bản chỉ là một cái hèn kém nha hoàn, thứ mĩ vị hàng ngày Nạp bảo chủ cho nàng dùng qua đều cảm giác vô vị cùng không có ngon miệng cư nhiên đối với loại đồ ăn bình dân rẻ tiền này lại sinh ra yêu thích.
Nàng cười khổ, quả thật chim trĩ thì mãi chỉ là chim trĩ mà thôi, có đắp thêm lông công cũng không thành xinh đẹp được.
Nạp Dương ngắm nhìn gương mặt si ngốc cùng có chút yêu thích hiếm thấy của Phùng Phùng liền không có cách nào mở lời, hắn cũng không muốn phá bỏ bầu không khí hiếm hoi như thế này.
--- -------
Hồi Nạp phủ.
Cả thành An đều biết bảo chủ Nạp gia hiện tại xủng nịnh một cái nha hoàn thông phòng.
Hơn nữa còn chính là vô cùng yêu thương củng bảo vệ, nghe nói còn vì nàng mà không màng cường quyền đem mấy kẻ to gan trêu chọc nha hoàn này chỉnh đốn một trận.
Nhưng là thành An này cũng không coi là chuyện để bàn tán lâu dài, có được sủng nịnh của hắn thì cùng nhanh mất đi sự sủng nịnh ấy mà thôi.
Nữ nhân ấy mà, chơi chán tàn tạ rồi ném đi, chuyện đời không thiếu.
Nhưng mà trong chính Nạp gia lại không có kẻ nào nghĩ như vậy, nhất là Lục tiểu thư
- Lục Trúc Nhi, nữ nhân trên danh nghĩa hợp pháp của Nạp bảo chủ.
Bất quá còn chưa có được cái diễm phúc được leo lên giường hắn mà ân ái mây mưa.
Vậy nên đối với Lục Trúc Nhi, Phùng Phùng đương nhiên là một cái gai trong mắt, không sớm nhổ đi thì sau này lại càng tai hại
.........
Bên việc lần bị đánh cắp vũ khí phía Nạp gia có thêm tin tức có lợi mới.
Hắn theo đó cùng bận rộn lên, thường một ngày đầu tắt mặt tối, ngoại trừ đêm về có chút thời gian thì Phùng Phùng đã ngủ say, sáng sớm hắn rời đi thì nàng còn chưa tỉnh giấc.
Đương nhiên đây là cơ hội tốt nhất của Lục Trúc Nhi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!