Chương 20: (Vô Đề)

Hắn một bụng cuồng nộ, cũng chưa có ai làm hắn như vậy thành công tức giận.

Mặc kệ ánh mắt khúm núm cùng soi mói của người hầu trong Nạp phủ, đem nữ nhân trong lòng đơn giản cuốn trong một lớp chăn mỏng mà hướng về phòng mình.

Hắn cũng không để ý thấy sau vách, gương mặt ghen tuông đến méo mó của Lục Trúc Nhi hiện tại thế nào khó coi đi.

Nạp bảo chủ cư nhiên bài xích thân thể của ả? Cái này vẫn là thứ làm Lục Trúc Nhi căn bản khó chấp nhận cùng bất lực!

Không phải người này vô cùng phóng khoáng trong chuyện chăn gối hay sao?

Chỉ cần là nữ nhân xinh đẹp cùng đầy đặn, một đêm thăng hoa cùng hắn chính là thiên đường, còn chưa kể tới bảo chủ này xưa nay luôn hào phóng, vung tay rất thoải mái, giống như vàng bạc đều không phải vấn đề đi.

Nhưng không ngờ lại là đi tham luyến thân thể con tiện nhân kia sao?

Khoan đã không phải đó chính là con nha đầu Phùng Phùng sao? Ngày trước chính là hầu cận của ả?

Đúng là tưởng quyến rũ được bảo chủ một bước thành phượng hoàng? Đúng là tiện nhân ngu ngốc! Xem ả thế nào dạy dỗ đi.

Chỉ là hiện tại chỉ có thể ở nơi này lén giận dữ mà nghiến răng thôi........

Nạp Dương đem thân thể run rẩy trong lòng không chút nhẹ nhàng mà ném lên giường.

Phùng Phùng bị dọa bất ngờ, cái đầu nhỏ bị va chạm mạnh vào thành giường khiến nàng đau tới co rúm.

Phùng Phùng đem ánh mắt mơ hồ nhìn bảo chủ. Chỉ là nàng không biết Nạp Dương hiện tại chính là nhìn biểu cảm của nàng liền thấy chán ghét cùng khinh miệt.

Hắn còn chưa rời phủ đến hai ngày liền đã leo lên giường nam nhân khác hay sao?

Nhanh chóng đem lớp chăn mỏng trên người nàng ném qua một bên, thân thể nàng không có thứ gì che đậy vì xấu hổ mà nổi lên một hồi hồng hào.

Phùng Phùng giống như bừng tỉnh điều gì đó, nàng đang có mang! Hơn nữa bảo chủ chưa có biết a, nếu như hắn quá hung hãn chẳng phải đem nàng trực tiếp giết đi?

Nhớ tới thứ bé nhỏ trong bụng hiện tại chưa có đủ hình hài nhưng bản năng làm mẹ trong lòng nàng trỗi dậy mạnh mẽ.

Nàng cực kỳ khẩn trương nhi a nhi a với hắn, nhưng Nạp Dương hiện tại, bất cứ thứ gì cũng không có khả năng cản trở ham muốn của hắn.

Phùng Phùng tái mét, nhìn Nạp Dương bên trên giống như mãnh thú mà lao tới, ngoại trừ điên cuồng cùng tức giận tuyệt nhiên không có nửa điểm ôn nhu.

"Kỹ nữ, mới như vậy đã muốn rồi sao"

Hắn đem tiết khố chính mình cởi bỏ, thân thể cường tráng cùng khỏe mạnh nhưng là trong mắt nàng hắn không khác gì một hung thần bạo chúa.

Nạp Dương lao tới đè lên thân thể nàng, thân hình nhỏ bé gầy gò bên dưới cực kỳ bài xích hắn.

Không có màn dạo đầu cũng không có nửa điểm dịu dàng, Nạp Dương cứ như vậy đem nam căn bành trướng thô bạo nhồi vào khẩu huyệt khô khốc.

Phùng Phùng tựa như bị điểm chỉ, thân thể càng tê dại, bàn tay gầy gò vô lực đấm lên lưng hắn từng cái đầy tuyệt vọng, nàng không muốn!

Thân thể giãy dụa điên cuồng.

"Kỹ nữ, làm sao, chẳng phải thèm khát đàn ông đến vậy sao, ta vừa rời đi đã nhanh chóng leo lên giường cùng đàn ông khác, nhìn xem cơ thể này thực bẩn thỉu"

Nói rồi hắn liền đem bàn tay thô bạo bóp xuống bên ngực đầy dấu hôn của Nạp Y Uy cơ hồ muốn đem tất cả dấu vết kia xóa đi.

Nàng bị hắn làm đau tới độ khóc ngất, từng tiếng kêu đau đớn truyền tới tai hắn cơ hồ lại thành tiếng rên rỉ đủ dâm mị.

Nàng muốn thét lên, nàng muốn giải thích, muốn nói với hắn nàng không có, muốn nói với hắn rằng đừng giết con của nàng, muốn hắn đừng làm tiểu hài tử trong bụng nàng đau!

Nhưng mà căn bản nàng là một người câm, ngoài trừ kêu lên những lời vô nghĩa thì hoàn toàn không có cách nào phát ra tiếng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!