Reeng... reeng... reeng...
Tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gõ đều đặn trên bàn phím máy tính. Hắn nhấc máy, áp vào tai:
-...
- Không nói gì.
-Lãnh Phong, ba có chuyện muốn nói với con.
-Vâng.
- Hắn kiệm lời.
-Vậy được, tối nay con về sớm nhé, ta sẽ chờ con. Nhớ bảo cả thằng Nam nữa nha.
-Được.
- Hắn nhanh chóng cúp máy, ban đầu dây bên kia chỉ nghe vài tiếng tút tút báo hiệu cuộc gọi kết thúc, ba hắn khẽ lầm bầm:
-Sao lúc nào mình cũng tắt máy sau nó vậy chứ, rõ là mình đã luyện tập nhiều lắm rồi mà, cái thằng này càng lúc nó càng cao siêu hơn chứ. Thế này không được, mình phải luyện nhiều hơn mới được. (-_-!, cha con nhà này rõ là di truyền loại máu "dị nhân")
Reeng.. reeng.. reeng...
Chiếc điện thoại của cậu vang lên, cậu lười biếng bốc máy:
-A lô
-Tối đến nhà tao, ba chờ.
- Hắn
- ngắn gọn
- súc tích
- đủ ý.
-Ờm, tao biết rồi.
- Cậu ngán ngẩm trả lời, vốn đã rất quen với thái độ này của hắn..... Tối, 7.30 phút tại biệt thự nhà họ Hoàng Thiên ...
Cánh cửa sắt nặng nề mở, chiếc siêu xe đen chầm chậm tiến vào, đi qua hai hàng hoa đủ loại, đậu vào bãi gara to đùng đủ loại siêu xe. Hắn và cậu bước ra, bỏ qua hai hàng người hầu đang cúi chào, cậu nở nụ cười tươi ( tên này lúc nào cũng cười như con đười ươi) , còn hắn lại ung dung hai tay đút túi quần, lạnh nhạt bước vào nhà. Vừa vào tới phòng khách, hai người đã thấy ngay quản lý của ba hắn ở đó. Cậu ngạc nhiên hỏi :
-Ba nuôi đâu rồi ?
Tên quản lý cúi chào hai người, đáp :
-Vâng, thưa hai cậu. Ông chủ đã bay sang nước ngoài công tác rồi ạ.
-Công tác ?
- Cậu tròn mắt hỏi, quay sang hắn, khó hiểu hỏi :
-Sao mày bảo là ba bảo về có chuyện muốn nói.
Hắn thờ ơ nhún vai, nhưng trong bụng thầm nghĩ : Chắc ông già này trốn trước đây mà.
-Dạ đây ạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!