Chương 2: Tai Họa Ập Đến

Chợt từng giọt mưa nặng trĩu rơi xuống , ông cháu nó phải vội vã chạy đi tìm trú mưa . Nó bỗng bắt gặp cảnh gia đình ở phía xa xa đang bế đứa con đi vào xe , rất hạnh phúc . Bất giác , nó buột miệng hỏi :

_Ông .... cha mẹ trên trời có nhớ con không ....?

_ Tất nhiên là có rồi ... cháu yêu ...

_ Vậy .. ông trời ... ghét con lắm nên mới cướp đi cha mẹ của con đúng không ông .....?

_ .....

Nó cúi gằm mặt , thật sự quá khứ của nó không phải là trẻ mồ côi . Trước đây , nó cũng có một gia đình , có cha , mẹ để yêu thương và căn nhà đơn sơ chung sống nhưng cơn bão đã cướp mất mẹ nó và tai nạn đã lấy đi cả cha . Và nó thành trẻ mồ côi . Nhưng nhờ có ông , người đã nhận nuôi nó nên trái tim nó đã cảm thấy bớt trống trải hơn .

_ Đứng sát vào mái nhà đi cháu .... kẻo mưa ướt hết người đó cháu .....

_ Dạ ..........

Nó ngồi bệt xuống đất ướt , nhìn làn xe cộ đang phóng nhanh trên đường , bàn tay siết chặt lấy bàn tay ông . Nó sợ cơn mưa này sẽ cướp đi người mà nó yêu thương như mẹ nó .

_ Tại sao .... chúng ta lại nghèo vậy ông ...?

_ Vậy... Bảo Bối của ông thích giàu sang à.........?

Nó lắc đầu .

_ Bây giờ ta nghèo .. nhưng mai ta giàu ... ông trời không bao giờ bất công với ai đâu cháu ! _ Ông xoa đầu nó .

_ Vậy nếu mai ta giàu ... thì mốt ta nghèo hả ông ?_ Nó ngây thơ hỏi , khiến cho ông phải lắc đầu chịu thua .

_ Cái đó.... ông .. không biết........

Hai ông cháu nó đang trò chuyện vui vẻ thì từ đâu 1 băng nhóm nào đó tiến đến . khuôn mặt băm trợn .

_ Ông già kia ! _ Tên đại ca trong nhóm hùng hổ bước ra , trên tay cầm con dao .

_ .... Dạ....

Nó sợ hãi nép vào sau lưng ông .

_ Tụi bây có bao nhiêu tiền đem hết ra đây .........

_ Chúng ... tôi chỉ có mấy chục ngàn .....

Hắn ta giựt lấy giỏ của ông , xem qua rồi bĩu môi .

_ Ông già.... có bao nhiêu đây thôi à ......!

Dứt lời , hắn xô ông ngã xuống lề đường , mỉm cười kiêu ngạo .

Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó , tài xế lái xe tải đang ngủ gật , lái hướng thẳng về phía ông nó :

_ Ông !!!!!!!!!!!!!!! _ Nó hét lên , còn bọn giang hồ thì chạy mất ._ Coi chừng !!!!!!!!!

" Ầm !"

Máu chảy loan khắp lề đường , mắt vẫn còn nhìn về phía nó lưu luyến :

_ Bảo.. Bối..... sống .... to...t......

Ông nó nhắm mắt , trút hơi thở cuối cùng .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!