_Đang suy nghĩ gì thế ?
Nó giật bắn mình , quay đầu sang bên , thì ra là Dĩ Thiên , nhưng sao cậu lại vào được đây . Nhìn vẻ mặt khó hiểu của nó , Dĩ Thiên mỉm cười :
_Đây là phòng của tôi !
Nghe xong , nó ngồi dậy , toan bước ra khỏi cửa đã bị Dĩ Thiên chặn cửa .
_Cứ ở lại đây !
Nó lùi lại một bước , ánh mắt đề cao cảnh giác . Dĩ Thiên bật cười , nó đề phòng hơi lố , cậu không có ý định " đen tối " với nó đâu !
_Cậu đâu còn nơi nào để đi đúng chứ ? Ở lại đây !
Dĩ Thiên kéo nó ra ban công , không khí khá là trong lành , nó giang hai tay tận hưởng làn gió mát . Mái tóc bay nhè nhẹ trong gió .
_Cậu có muốn uống ca cao không ?
Nó gật đầu , Dĩ Thiên bước ra sau , làm gì đấy trong đó . Ánh mắt nó nhìn về phía bầu trời xa xăm , bất giác nó nhớ tới ông ;
" _Ông ơi , ba mẹ con đang ở trên trời đúng không ông ? _Nó giương đôi mắt tròn xoe nhìn ông nó .
_Bảo Bối ngoan , sao cháu lại hỏi vậy ? Tất nhiên , ba mẹ cháu ở trên trời ! _Ông cười hiền từ , những vết nhăn trên khuôn mặt như giãn ra .
Nó gật nhẹ , nở nụ cười tươi , ngây ngô hỏi :
_Vậy sao ba mẹ cháu lại không xuống đây chơi với cháu mà lại ở trên đó ?
Ông xoa đầu nó , im lặng , có những câu hỏi ngay cả người lớn cũng không trả lời được . "
Nó thở dài . Chợt , nó vô tình bắt gặp một ánh mắt đang nhìn mình , đôi mắt tím lạnh lẽo ở phía cây đắng kia . Nhìn rất là quen , nhưng tại sao nó lại cảm thấy quen thế . Hình như nó đã từng thấy ở đâu rồi thì phải !
Một bàn tay chạm vào vai nó , nó giật mình quay người lại , là Dĩ Thiên .
_Sao thế ?
Vừa nói , cậu vừa đưa li ca cao nóng hổi cho nó , nó đưa tay vừa định nhận lấy nhưng sao nó lại cảm thấy đau thế này !
_Bảo Bối !
" Choang ! "
Ly cacao rớt xuống , nó gục người , hình ảnh trước mắt cứ mờ dần ...
~ _Không biết cậu ấy có sao không ? _Dĩ Thiên đi qua đi lại trước phòng bệnh , trái ngược với khuôn mặt bình thản của Dĩ Ngôn .
_Anh không lo lắng gì sao ? _Dĩ Thiên bực bội trước thái độ của Dĩ Ngôn
Dĩ Ngôn lắc đầu , trong đầu cậu chỉ đang suy nghĩ về phí phải trả cho bệnh viện. Lòng cầu mong số tiền đừng quá lớn ! Nhìn thấy vẻ mặt xanh mét của thẳng em , anh lại ngán ngẩm thở dài , người thiệt hại là mình chứ có phải là nó đâu mà lo đến thế !
Bác sĩ bước ra :
_Dạ , tạm thời cô gái ấy không sao !
_Tạm thời ?!
_Bởi vì cô ấy đang xuất hiện những dấu hiệu bất thường của bệnh tim , nhưng cũng may là không có gì nguy hiểm
Dĩ Thiên thở phào nhưng trong lòng không khỏi thắc mắc .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!