Chương 11: Anh Hùng

Dương Y Thần nhìn nó đang khó chịu , mà trong lòng không một chút thương tiếc , lúc nãy nó và Dĩ Ngôn nói chuyện vui vẻ lắm mà , còn nắm tay , hành động đó làm hắn thấy ngứa mắt .

Còn hắn là người sẽ đính hôn với nó , vậy mà nó lại có hành động đó hay sao ?

Chợt , hắn không kìm chế được hành động của mình , bất ngờ đè nó xuống , tay giữ chặt hai bàn tay nó , tư thế vô cùng ám muội .

Nó cố gắng giãy giụa để thoát khỏi Y Thần , bởi vì nó thấy được trong ánh mắt của hắn thể hiện rõ sự chiếm hữu .

Dương Y Thần nhếch môi , nở nụ cười nham hiểm , vẻ ngoài băng giá của hắn đã biến mất , thay vào đó là " ác thú " .

_ Nếu không có được em , thì tôi sẽ tự chiếm lấy em !

_Anh đã bị điên rồi !

_ Phải , tôi đã điên vì em

Ánh mắt Y Thần nhìn nó ấm áp đến lạ thường . Nó đâu biết mình quen Y Thần từ trước đâu . Thật ra , lúc nhỏ , cả hai có quen biết trong thời gian ngắn khi nó mới 8 tuổi , chưa được Hoàng gia nhận nuôi .

Dương Y Thần là thiếu gia nhà họ Dương , khi đi ngang qua con phố nghe thấy tiếng đàn của nó , hắn cảm thấy thích thú . Từ đó , hắn bắt đầu quan sát nó từ xa và âm thầm bảo vệ nó .

" _ Sao cậu lúc nào cũng đi theo mình thế ? _ Nó quay qua hỏi hắn .

_ Mình thích , được không ?

Nó chẳng nói gì , đi thẳng . Ngày hôm sau , và ngày hôm sau nữa , Y Thần cũng lẽo đẽo theo nó , thấy vậy , nó cũng chẳng nói gì ...........

_Bảo Bối này , mai mốt tớ sẽ không thể đi chơi với cậu nữa ! _ Hắn buồn bã nhìn nó .

_ Sao thế ?

_ Mai mốt tớ sẽ tới một nơi rất xa , xa lắm luôn !_ Hắn đưa tay lên bầu trời cao , ngày mai , Y Thần sẽ phải đi du học . Vậy là từ giờ , hắn sẽ không thể nghe nó đàn , cũng không thể đi phía sau chọc nó .

Nó nghe vậy , khuôn mặt xụ xuống . Y Thần đau lòng lắm !

_ Sau này , cậu sẽ là cô dâu của tớ _ Hắn khẳng định

Nó gật nhẹ đầu ...........

_ Tạm biệt nhé , Bảo Bối !_ Hắn vẫy tay tạm biệt nó _ Cậu nhớ nhé , sau này cậu sẽ là cô dâu của riêng mình tớ ! "

Quá khứ đó , nó không nhớ gì hết ư ? Y Thần buông tay nó .

_ Xin lỗi !

_ Cho tôi xuống

Y Thần ra hiệu cho tay tài xế , nó bực tức bước xuống xe:

" Làm sao hắn ta lại có thể là Lam Phong được chứ ? "

Đang đi , thì nó gặp bọn lưu manh , nó muốn chạy nhưng tại sao chân nhấc không nổi .

_ Chào cô em xinh đẹp , lạc đường hả ? Đi với tụi anh , tụi anh dẫn về nhà !

_ Em dễ thương quá

Cả bọn quây quanh nó , bàn tay dơ bẩn vừa định chạm vào nó thì :

_ Nè ! Tránh ra !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!