Chương 233: 💗CHƯƠNG 126 : HOÀN THÀNH

Gần như ngay khi tiếng nói của hệ thống vừa rơi xuống—

Một màn hình xanh lam trong suốt bật ra, từng dòng dữ liệu lướt qua, hiện lên thanh tiến độ có ảnh chân dung của Đàm Gian.

Cùng với đó là tấm bản đồ đô thị mà em đã giữ trong balô từ ngày đầu tiên.

Những đường kim tuyến sáng rực chớp nháy, phác ra bóng dáng của các thành phố khác, cuối cùng dừng lại nơi trung tâm, thành phố E mờ mờ sáng lên đường viền.

Giọng nói lạnh lùng của hệ thống lại vang bên tai:

[Em sắp sửa thắp sáng tòa thành cuối cùng.]

[Chỉ cần thanh tiến độ của "người an ủi hoàn mỹ" điền đầy, em sẽ hoàn thành nhiệm vụ và nhận được một cuộc đời mới tinh.]

Ánh sáng lóe lên, màn hình như có sinh mệnh, xoay chuyển theo giọng hệ thống, biến thành bản dữ liệu ghi chép hành trình của Đàm Gian tại thành phố E.

Trên đó, viện nghiên cứu quái vật phân chia nhân viên thành ba cấp A, B, C.

Mà em đã thành công an ủi hai con quái vật, thẻ nhân viên trong tay hiện rõ một chữ "B" được bút lam vẽ lên.

Giọng hệ thống chủ vẫn bình tĩnh như trước, thậm chí mang theo sự khuyên nhủ:

[Em chỉ cần đợi Liên Bồ quay lại, dùng chứng nhận nhân viên của hắn đưa em ra ngoài. Hoàn tất công việc an ủi cuối cùng của đêm qua, vậy là đủ.]

Màn hình trước mặt lại một lần nữa xoay chuyển, nhưng lần này, ở giữa chỉ còn một tấm phiếu điều ước nho nhỏ.

Phiếu điều ước trông rất cũ, hoa văn bên trên thậm chí là nét vẽ tay, đơn sơ, ngây thơ như đồ chơi trẻ nhỏ.

Đàm Gian gần như chỉ liếc mắt là nhận ra ngay—

Đó chính là tấm phiếu mà em từng tự tay vẽ.

Em cúi đầu, đầu ngón tay khẽ chạm vào màn hình phát sáng, hình vẽ trên đó lập tức vỡ ra thành từng đốm tinh quang, rơi tả tơi vào lòng bàn tay.

Đàm Gian lặng yên một lúc, rồi khe khẽ hỏi:

"Thật ra... từ đầu đến cuối trò chơi này chỉ có một mình em thôi, đúng không?"

Sảnh lớn từng được dựng thành như một tòa lâu đài cổ tích, trong đó có những "người chơi" mặt đỏ tai hồng, rụt rè thổ lộ rằng họ thích em, yêu em—tất cả vốn chỉ là một phần của thành phố này.

Một vở kịch vụng về, vụng đến mức khiến người ta đau lòng.

Đàm Gian cắn chặt môi, ngón tay siết trên tay nắm cửa càng lúc càng chặt, đầu ngón tay trắng bệch, xanh xao.

Hệ thống luôn cố giấu diếm điều gì đó, cũng luôn muốn đưa em trở lại tầng ba "an toàn", giữ em tránh xa căn phòng lưu trữ chất đầy bí mật kia.

"... Kỳ thật, tôi đâu có lừa em. Ngày ấy đưa em rời thành phố D, hệ thống của tôi thật sự đã xảy ra trục trặc."

Một luồng khí lạnh phủ lên mu bàn tay, bóng dáng trong suốt từ phía sau vòng tay ôm lấy em. Lọn tóc trước trán bị xoắn nhẹ, chơi đùa trong tay hắn. Hệ thống chủ nghe em nói, dáng vẻ như biếng nhác, nhưng những tiểu động tác lại phơi bày sự căng thẳng không thể giấu.

Đàm Gian nâng mắt, đôi con ngươi màu trà sáng trong như bảo thạch.

"Chỉ là... cũng vì lần trục trặc đó, anh quên mất phải tiếp tục che giấu. Khi em chẳng biết gì về nhiệm vụ, lại vô tình chạm tới hết thảy những điều anh muốn chôn sâu."

Thế nên, khi bước chân vào tầng bốn, hệ thống cũng không ngăn lại. Rõ ràng quyền hạn em không đủ, vậy mà vẫn mơ hồ được dẫn tới nơi này.

Cánh cửa khóa chặt bị Đàm Gian đẩy ra, ánh sáng lạnh lẽo ngoài kia ào ạt tràn vào theo khe hở.

Em như nghe được một tiếng thở dài băng giá. Bóng hình trong suốt cao lớn chắn trước mặt, giọng nói không còn là âm điệu máy móc vô cảm, mà trộn lẫn muôn vàn phức tạp, vang chậm rãi nơi tai:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!