Chương 90: Ngoại truyện 4

Tác phẩm: Sông băng dần ấm

- ngoại truyện 4

- Mạnh Dữ Ca và Hà Thấm

Tác giả: Tần Hoài Châu

Edit: Mia

__________

"Trong mắt em có tiếng suối rì rào, ngực trái em vang vọng tiếng ngựa hí."

Vào thời điểm thích hợp, cuộc đời sẽ xuất hiện một người, mãnh liệt lật đổ bình yên ban đầu, khiến cả thế giới ồn ào náo nhiệt.

Tuy vậy, chỉ có thể đến gần người đó mới có thể tìm được sự an yên của thuở đầu.

Trước khi tốt nghiệp, Hà Thấm được gia đình sắp xếp vào công ty của chú út thực tập, coi như rèn luyện.

Hà Thấm không mấy hào hứng với công việc được an bày. Nghĩ rằng làm việc phải hứng thú, có kết quả, dự định làm tròn ba tháng cho họ xem, sau đó xin nghỉ việc để làm những gì mình thích.

Nhưng ngay từ lần đầu gặp Mạnh Dữ Ca, Hà đã không muốn đi.

Mạnh Dữ Ca hôm đó đã được Hà Thấm hoạ lại. Chị mặc áo sơ mi sọc xám trắng, đi kèm quần dài đen cạp cao, đôi chân thon dài thẳng tắp, giọng nói trầm thấp, từ tính và dứt khoát.

"Đây là vị trí của em." Chị dẫn cô đến chỗ ngồi, dùng khăn ướt lau ghế, "Ngồi xuống, nhìn văn hoá công ty trước."

Mạnh Dữ Ca vào công ty chưa được nửa năm, tuy vậy cũng được coi là lãnh đạo. Hiệu suất làm việc của chị tốt đến mức làm Hà Thấm tự hỏi rằng liệu chú út có thất hứa, âm thầm sắp xếp người chăm sóc cô?

Đối tượng được giao việc còn vô tình hữu ý dùng mỹ nhân kế.

Song, Hà Thấm phát hiện mình đa tình. Sự quan tâm của Mạnh Dữ Ca ăn sâu vào xương cốt, là chuyện thuận tay, không chỉ với cô, nên mọi người trong công ty rất thích chị.

Có năng lực, xinh đẹp, hoà đồng, làm việc dứt khoát, tự lực cánh sinh... Hà Thầm dần bị thu hút.

Sự tử tế của Mạnh Dữ Ca đối với tất cả mọi người khiến Hà Thấm

- kẻ đến sau, âm thầm thất vọng trong thời gian dài.

Giống như vất vả tìm được báu vật, chuẩn bị sung sướng vì nó, mới phát hiện người bên cạnh đã có từ lâu, họ chỉ tiện tay đưa.

Vì vậy, Hà Thấm làm việc cật lực, chăm chỉ trước mặt Mạnh Dữ Ca. Chỉ cần Mạnh Dữ Ca tăng ca, cô cũng sẽ tăng ca theo.

Làm việc chăm đến mức chú út không hiểu nổi, nhiều lần hỏi cô có bị ai nhập không.

Hà Thấm rõ mình không bị ai nhập, chỉ muốn đồng hành cùng Mạnh Dữ Ca nhiều hơn một chút, lòng sẽ vì đó bình yên hơn.

Rời xa Mạnh Dữ Ca, đầu óc sẽ đầy rẫy hình ảnh chị, ồn ào nhốn nhao.

Công ty thường xuyên tụ tập ăn uống, mấy lần đầu, Hà Thấm vẫn ngoan ngoãn ngồi giữa các đồng nghiệp, nghe họ trò chuyện, cười ngọt ngào.

Khi không làm việc, Mạnh Dữ Ca cất đi vẻ ngoài dứt khoát, khí chất trên người chị trở thành vũ khí thu hút, cử chỉ hành động đều toát lên sự quyến rũ.

Tầm nhìn của Hà Thấm bị thu hẹp chỉ có thể nhìn thấy một người, thính giác bị suy yếu, chỉ có thể phân biệt được giọng nói mình chị.

Mạnh Dữ Ca luôn gọi cô bằng giọng cao vút: "Hà Thấm."

Có những cái tên bình dị, nhưng từ miệng chị nói sẽ như thi sĩ ngâm thơ, miêu tả cuộc sống và tình yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!