Chương 7: (Vô Đề)

Căn phòng đơn giản hiện đại lại vô cùng quạnh quẽ, ngọn đèn bàn mở sáng ấm áp sưởi ấm một mảnh.

Úc Triệt dựa vào đầu giường, trên tay mở cuốn sách

-- quyển thứ 4 của Lâm Tri Dạng.

Bên trong chứa đựng cuộc sống, sự trưởng thành cùng những suy nghĩ của cô, cũng như các mẫu chuyện nhỏ kỳ lạ, kèm theo đó là các tác phẩm mà cô chụp được.

Đây không giống một cuốn sách, nó càng giống như một "liều thuốc", như thứ có thể chữa lành mọi thứ, làm thời gian yên lặng lưu động, cùng nhau đọng lại giữa những hàng chữ.

Nàng đã đặt nó từ trước khi phát hành, không muốn uổng phí đọc hết một lần, nên mỗi ngày chỉ đọc vài trang.

Mãi đến khi đọc được hai phần ba, Lâm Tri Dạng mới nguyện ý chân chính đưa cho nàng một bản.

Món quà muộn màng kia, đã được nàng cẩn thận bao giấy lại, đặt trên giá sách cao nhất của tủ sách, giống như là sưu tập được một cuốn sách quý vừa phải đổi với một cái giá rất lớn.

Trong đó có lời chúc hay nhất của Lâm Tri Dạng.

"Mọi mong muốn đều trở thành sự thật."

"Mãi mãi yêu chị Dạng."

Mãi mãi là rất xa đúng không?

Có lẽ chỉ cần có thể ở bên Lâm Tri Dạng, niềm vui ngắn ngủi đến mấy cũng có thể so với vĩnh hằng.

"Ngày 9 tháng 10, vừa mới vào thu làm sao lại có sông băng được chứ.

Bởi vì tính toán đi du lịch, dự định sẽ tặng trước quà sinh nhật cho Kiều, nhưng Kiều nói, ngày đó nếu không đi, liền ở buổi tiệc mà vạch trần tất cả lịch sử đen tối của tôi.

Tôi hùng hùng hổ hổ dời chậm lại lịch trình, bởi vì tôi không nghĩ sẽ cho người khác thấy bộ sưu tập meme của mình......"

Với tính cách của Minh Tiêu Kiều đúng thật là có khả năng làm loại chuyện này, Úc Triệt nghĩ đến đó, không phát giác được nụ cười đang nở trên môi mình.

Các nàng gặp nhau ngày đó, Lâm Tri Dạng vẫn chưa viết về nàng, thường chỉ viết về tình bạn của cô, cô gọi nhóm bạn Minh Tiêu Kiều là "Tình yêu và hận thù ", thứ thuộc về sự ồn ào của lứa tuổi bọn họ.

Chỉ là, Úc Triệt nghi ngờ "Sông băng" hình như là nói nàng.

Đọc tiếp thì nàng mới biết được, trong khoảng thời gian này năm ngoái, Lâm Tri Dạng đã đi du lịch một tuần, trở về chuyển nhà một lần, tham gia một lớp học cắm hoa, cùng bạn cùng lớp mở một shop bán hàng online....... Thẳng đến tháng 11, mới thấy được một câu.

"Ngày 13 tháng 11, trái tim đột nhiên nhảy cha cha cha

Hoài Thành quá nhỏ, vô tình gặp được sông băng, vẫn cảm thấy rét, nhưng không ảnh hưởng đến nhiệt trong lòng tôi, có lẽ lạnh lẽo là một điều tốt.

Muốn gặp lại một lần, trong mộng cũng được."

"Ngày 17 tháng 11, mơ thấy."

"Ngày 29 tháng 11, lúc đó ăn mặc không khéo léo

Có lẽ gần 800 năm, chưa bao giờ hỏi ai để thêm wechat, đều là công việc nên theo phép công mà được người ta hỏi thêm.

Ngày hôm nay căng da đầu mở miệng trước, khẩn trương đến đầu lưỡi thắt lại, miễn cười duy trì nụ cười.

Đối phương thì biểu tình lãnh đạm, tôi thì bối rối chuẩn bị thu hồi lời mời, thì nghe được một thanh âm nhẹ nhàng "Được"."

"Cùng Chu Ngọc đi khai trương...... gặp lại phải ai kia, rõ ràng đã trò chuyện vài lần, cũng coi như quen biết.

Nhưng khi đi ngang qua tôi, nửa ánh mắt cũng không thèm nhìn một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!