Chương 6: (Vô Đề)

Sự cố hiểu lầm vừa rồi qua đi giống như chặt đứt sợi dây căng thẳng, mối quan hệ tốt đẹp không chân thật rốt cuộc cũng tươi sáng lên.

Lâm Tri Dạng không có tâm tư tiếp tục đi dạo, gió đêm tháng mười lớn dần, thổi cô run bần bật, Úc Triệt rõ ràng mặc ít hơn, nhưng lại muốn ở dưới lầu đi thêm vài vòng mãi không chịu lên.

Ánh đèn đường trắng xóa lạnh lẽo chiếu trên con đường xi măng, dưới ánh đèn đường có hai bóng người đang sóng vai nhau tản bộ, cách đó không xa có tiếng trẻ con nô đùa huyên náo, khiến cho ánh trăng mờ yên tĩnh nhoáng qua.

Sau khi lên lầu làm chuyện gì không cần nói cũng biết, nhưng Úc Triệt không có tâm tư nói chuyện với Lâm Tri Dạng, lòng rối thành một đoàn, còn có thể làm gì khác nữa đâu.

Thẳng đến khi Lâm Tri Dạng hắt hơi hai ba cái, xoa xoa mũi, ủy khuất mà nói "Em hơi lạnh", nàng mới nguyện ý lên lầu.

Thời điểm ở trong thang máy tháo mũ cùng khẩu trang xuống, Úc Triệt mới phát hiện

--- hóa ra người nào đó vẫn luôn nhịn cười.

Cho nên, vừa rồi mấy cái hắt hơi kia là bởi vì lạnh hay là vì nghẹn cười.... rất buồn cười sao?

Nàng lạnh căm căm liếc nhìn Lâm Tri Dạng, đối phương sau một giây liền trở nên nghiêm túc như màn đổi mặt của kịch hát Tứ Xuyên, ngẩng cao đầu bước ra thang máy, cắm chìa khóa mở cửa.

Đang chuẩn bị rút chìa khóa ra, Úc Triệt từ bên cạnh mở cửa đi vào trước, tay vừa chạm đến công tắc đèn, ngay sau tiếng đóng cửa liền bị Lâm Tri Dạng chặn lại.

nàng bị cô đẩy lên cửa, sợ hãi mà hít sâu một hơi.

Lâm Tri Dạng hồ nháo cũng không quên che chở sau đầu nàng, cho dù đang ở trong bóng tối, cũng có thể nhìn ra được chữ xuyên () nhăn ở giữa mày nàng.

Nhưng Úc Triệt không có quở trách cô.

Thanh âm Lâm Tri Dạng lười nhác lại nhẹ nhàng chậm rãi, "Vừa rồi không phải là tức giận sao?"

"Không có."

"Không có nha." Lâm Tri Dạng cười khẽ, dùng chóp mũi âu yếm mà cọ vào chóp mũi của nàng, hướng dẫn từng bước: "Đó chính là ghen đó."

"Cũng không có ghen." Úc Triệt quả quyết nói.

Không nghĩ tới nàng lại trả lời chắc như đinh đóng cột vậy, theo Lâm Tri Dạng mà nói có bao nhiêu giấu đầu hở đuôi.

"Vậy sao mà phản ứng lớn như vậy hả?"

Chỉ nhìn một dòng tin nhắn không đầu không đuôi, liền chắc chắn cô là loại người này, hay là nói, Úc Triệt muốn mượn nó để xem cô có phải là loại người này hay không.

Còn lật lại nợ cũ, lấy chuyện lần trước Lâm Tri Dạng nửa đêm rời đi tính sổ với cô.

Này hoàn toàn không giống chuyện Úc Triệt sẽ làm.

Bị cô gần trong gang tất mà áp sát vào cửa, Úc Triệt buồn bực vì sự ngang ngược của cô, cái gáy được tay trái Lâm Tri Dạng cẩn thận che chở, từng cái v**t v* dịu dàng khiến nàng không thể tức giận nổi.

Sườn eo đồng thời bị đối phương giam chặt trong vòng tay, tư thế này khiến nàng có chút không thoải mái, nhưng mà giãy dụa cũng không có kết quả.

Hàng mi dài của nàng khe run, đôi mắt xưa nay lãnh đạm ở trong bóng tối nhìn tia sáng thuộc về mình, cắn chặt môi dưới, như muốn nói, tôi chỉ xấu hổ thay cho em, cảm giác mình không được tôn trọng mà thôi.

Không có tức giận, càng không có ghen.

Tôi cũng không có tư cách gì.

Mới vừa hé miệng chưa kịp nói tiếng thứ hai, người kia liền lợi dụng thời cơ luồn lách qua hàng môi hé mở, ngăn chặn hết những lời không muốn nghe.

Hơi thở nóng bỏng thiêu đối Úc Triệt, vô thức mà ngẩng cao đầu, nàng nghe thấy tim mình và Lâm Tri Dạng đang đập cực kỳ nhanh, máu nóng từ lồng ngực sôi trào chảy ra, lan khắp cơ thể.

Lưng tựa trên ván cửa lạnh lẽo, toàn thân lại nóng ran, vừa mới trở về còn có chút lạnh, giờ đây trán lại bắt đầu đổ mồ hôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!