Chương 48: (Vô Đề)

Tác phẩm: Sông băng dần ấm

- chương 47

Tác giả: Tần Hoài Châu

Edit: Mia

__________

Dù không hiểu mấy nhưng Mạnh Dữ Ca có thể cảm nhận được sức mạnh khiến Hà Thấm đỏ cả mặt rồi nói lắp chắc không phải gì tốt.

"Ai lái xe?"

Không thể hết xấu hổ, Hà Thấm chỉ vào bức ảnh trong tay Mạnh Dữ Ca.

Mạnh Dữ Ca ngạc nhiên: "Úc Triệt?"

Lắc lắc đầu và quyết định dùng ngôn ngữ: "Lâm Tri Dạng!"

Trong sự hoang mang của Mạnh Dữ Ca, Hà Thấm cầm điện thoại mở Weibo của Lâm Tri Dạng, đưa qua.

Mạnh Dữ Ca nhìn hai giây, nhìn xuống bức ảnh là hiểu ngay.

Tuy nhiên không phản ứng lớn như Hà Thấm, nhìn mãi cũng thành quen: "Rất là Lâm Tri Dạng, em thân sẽ biết. Cậu ấy thích ám chỉ mấy điều phức tạp hoa hoè lá hẹ vậy đó."

"Unfollow đi, không phù hợp với trẻ em."

Phàm phu tục tử còn ẩn ý, lịch sự.

Sau khi nghe "không phù hợp với trẻ em", ngón tay Hà Thấm sắp chạm vào chữ unfollow nhưng lại tắt màn hình, đại diện cho việc bỏ theo dõi. Thật ra đó chỉ là một cú lừa thôi.

Hà Thấm cất điện thoại.

Không giả vờ nữa, bé Thấm thích xem mấy này đó.

Mai sau sẽ tìm chị Lâm học.

Khi Mạnh Dữ Ca và Hà Thấm nói chuyện, hóng gió trên ban công thì Lâm Tri Dạng đã mang đồ ăn lên bàn. Nào là cá lóc hấp, tôm xào bông cải rồi sườn nướng tỏi,.. Hành gừng tỏi trong đó đều được cắt xong hết.

Úc Triệt đi tắm trước, Lâm Tri Dạng bảo công việc phía sau để cô lo.

Lâm Tri Dạng thỉnh hai vị ngồi ban công vào dùng thiện: "Hai người ăn đi, tôi đi dọn bếp trước."

Úc Triệt nấu đến đâu là dọn đến đó, vì thế bếp không cần dọn nhiều, mất mấy phút là gọn gàng, sạch sẽ. Còn nồi niêu xoong chảo gì đó thì đặt vào máy rửa bát là xong.

Hà Thấm háo hức lên bàn trước: "Oaaa! Quá trời thịt luôn, toàn món em thích."

Đá xéo "Có gì em không thích sao?", Mạnh Dữ Ca chỉ vào lưng Hà Thấm nhưng giáo viên mẫu giáo: "Rửa tay."

"Đã rõ." Hà Tâm hành động nhanh hết sức có thể, Mạnh Dữ Ca theo sau.

Lâm Tri Dạng lau bếp, nhẹ giọng chửi bạn: "Bà mẹ già."

Lúc mọi người ngồi xuống, Úc Triệt cũng đã tắm xong.

Cô không gọi đầu, chỉ buộc tóc đuôi ngựa nhẹ nhàng nên có vẻ dịu dàng hơn. Vẫn là chiếc sơ mi nhưng màu đen, khiến cô quý phái và bí ẩn. Ở dưới là chiếc quần dài màu kem chuyên dùng mặc ở nhà cho thoải mái.

Hà Thấm ngây thơ vô số tội: "Chị Úc Triệt, chúng ta là bạn bè sao còn mặc đồ trang trọng như vậy." Sơ mi phải cài đến tận cổ, không ngộp thở hả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!