Tác phẩm: Sông băng dần ấm
- chương 43
Tác giả: Tần Hoài Châu
Edit: Mia
__________
Kế hoạch hẹn hò đã sắp xếp xong nhưng bị huỷ bỏ bởi cuộc điện thoại bất ngờ.
Mặc dù ngày mai Úc Triệt mới về nhà nhưng áp lực ập đến thì làm sao còn tinh thần hẹn hò với nhau?
Tuy không phải chuyện gì lạ trong cuộc đời Úc Triệt, dù vậy cô vẫn sợ Lâm Tri Dạng sẽ thất vọng, sẽ không vui.
Ai biết Lâm Tri Dạng không để ý và bình thản hơn Úc Triệt nhiều, nhàn nhã ôm khoai tây chiên lê lết trên sofa: "Không sao đâu chị ơi, tương lai còn dài, hai ngày sau chúng mình ra ngoài chơi với nhau."
Đúng lúc mệt mỏi, sau này phải cố kiềm chế lại.
Để ngừa chuyện bất ngờ xảy ra, Úc Triệt quyết định gọi cho Úc Thành để tìm hiểu tình hình. Úc Thành bảo bên kia có anh lo nên sẽ không có chuyện gì, bảo cô và Lâm Tri Dạng đừng quá lo.
Bên cạnh đó anh cũng nhắc nhở hai người nên ít xuất hiện cùng nhau trong giai đoạn này.
Úc Triệt không chịu: "Em không muốn trốn tránh mãi vì họ, em đã nói chuyện với anh rồi."
Úc Thành nhẹ giọng: "Anh hiểu, nhưng bây giờ không phải lúc em có thể bước ra đối đầu được. Không phải em bảo không muốn để em ấy bị áp lực sao? Vậy em phải ổn định trước rồi lại nói."
Úc Triệt bị thuyết phục.
Úc Thành có lý. Nghỉ đông và nghỉ hè năm nào cô cũng bị gia đình theo dõi sát sao, bây giờ không phải lúc để mạo hiểm.
Cô và Lâm Tri Dạng chưa từng có cuộc hẹn hò đàng hoàng.
Mỗi lần đến kỳ nghỉ là ba và chị hai sẽ muốn tìm hiểu vì sao cô thà một mình chứ không muốn trở về nhà.
Nếu tiếp tục từ chối mấy cuộc xem mắt họ sắp xếp sẽ làm họ bất mãn, như thế lại bị theo dõi một thời gian.
Riết cũng thành quen.
Cô không định nói với Lâm Tri Dạng chuyện này. Vì có thể Lâm Tri Dạng chưa bao giờ nghe đến mấy điều kỳ dị như thế. Chẳng qua người Úc gia lại coi đó là chuyện đương nhiên.
Không thể hù em.
Trước khi cúp máy, Úc Thành nói: "Mai anh đón em, đừng sợ."
"Cảm ơn anh hai."
"Còn chị dâu em, em đừng lo. Chị em không nói ai nghe đâu, nên em không cần sợ anh chị sẽ nói chuyện em ra hay cản trở em."
Úc Triệt khẳng định: "Em không lo chuyện này."
Úc Thành dừng một chút, sau đó giọng nói mang theo niềm vui, anh nói "được" hai lần.
Cúp điện thoại xong, cô nhìn thấy Lâm Tri Dạng ngồi trong phòng sách chuyên tâm viết lách. Úc Triệt cố gắng nặn ra nụ cười trên mặt: "Sáng chị đi xong tối chị về, em ở nhà đợi chị."
Lâm Tri Dạng ngẩng đầu: "Chị không ở lại mấy hôm sao?"
"Không, bên đó chị không ngủ được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!