Chương 41: (Vô Đề)

Tác phẩm: Sông băng dần ấm

- chương 40

Tác giả: Tần Hoài Châu

Edit: Mia

__________

Hoàng hôn buông xuống, những tòa kiến trúc bằng gạch đỏ cùng thảm thực vật tươi tốt nhuốm màu vàng ấm áp. Mọi thứ được bộ lọc thiên nhiên diễn tả đẹp đến mức người ta phải quay đầu nhìn lại lần hai.

Lâm Tri Dạng cảm thấy có mùi nguy hiểm. Đã rất lâu chưa gặp lại Úc Triệt trong tình trạng băng giá như này.

Ánh chiều tà chiếu lên tóc đen Úc Triệt. Đường nét khuôn mặt kéo dài thành vòng cung xinh đẹp, như một kiệt tác của nhà điêu khắc xuất sắc nhất.

Cô cong mắt, ngoan ngoãn đến bên người Úc Triệt. Hôm nay Úc Triệt mang giày đế bằng, cô cúi đầu nhìn chị.

Úc Triệt nhìn chăm chăm: "Nhiều người hỏi thông tin liên lạc em lắm đúng không?"

Chắc chắn không ít.

Trực giác mách bảo nếu nói thật sẽ bị xui xẻo. Lâm Tri Dạng mơ hồ trả lời: "Cũng ổn."

Cô qua loa nên Úc Triệt không tin. Xem xem cái sự thành thạo kia kìa, chắc chắn thường xuyên gặp.

Mỉm cười từ chối rất lịch sự.

Sắc mặt Úc Triệt càng xấu hơn. Lâm Tri Dạng đeo khẩu trang vào, chỉ lộ ra đôi mắt biết cười: "Được chưa nè."

Hôm nay cô mang kính áp tròng nâu nhạt, con mắt xinh đẹp ngấn nước và hàng lông mi dày cong cong. Mái tóc xõa tự nhiên che đi vầng trán, đôi mắt quyến rũ như lụa. Dù chỉ lộ ra con ngươi cũng làm người ta nhìn không thể rời mắt.

Bỗng nhiên Úc Triệt thấy người yêu xinh không phải chuyện tốt, cô bực.

Cô không thể để Lâm Tri Dạng tùy tiện khoe cơ thể. Nhưng cô cũng không thể chiếm giữ riêng khuôn mặt xinh đẹp và đôi mắt quyến rũ của em.

Giúp Lâm Tri Dạng kéo khẩu trang xuống cằm: "Bỏ ra đi, chán quá."

Nói xong bỏ đi.

Lâm Tri Dạng vui vẻ đi theo nịnh nọt: "Em sẽ ngoan mà, mai sau mang khẩu trang đến đón chị, không quyến rũ người khác."

Úc Triệt vặn lại: "Chị không nói em quyến rũ người khác."

"Vậy sao chị không vui?" Lợi dụng không có ai, Lâm Tri Dạng nhẹ nhàng chọc eo Úc Triệt, "Chị ơi."

Người lớn tuổi không thể chống đỡ nổi việc người trẻ tuổi làm nũng.

Được dỗ một hồi, cơn giận Úc Triệt cũng vơi đi. Nghĩ đến việc thấy em cười nói với người thích em lại thấy bản thân vô lý.

Lâm Tri Dạng đến đón cô, em chả làm gì cả. Ngay cả việc người khác xin thông tin liên lạc em cũng không cho nhưng cô lại lạnh mặt với em.

Tuy vẫn không vui nhưng dịu đi nhiều, cô hỏi Lâm Tri Dạng đậu xe ở đâu mới mở miệng nói: "Chị không giận em."

Chỉ thấy có cảm giác nguy cơ.

Lâm Tri Dạng nghiêng đầu cười trộm, "Vậy về nhà ăn cơm nhen."

Không biết nấu cơm nên cô đặt giao hàng và toàn gọi món Úc Triệt thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!