Tác phẩm: Sông băng dần ấm
- chương 38
Tác giả: Tần Hoài Châu
Edit: Mia
__________
Sân trường ngày hè là món quà quý giá của thiên nhiên. Ở đây có hoàng hôn và tiếng ca cùng gió chiều mát mẻ. Những khuôn mặt sinh viên trẻ trung, sạch sẽ như thể những buồn phiền trên đời không liên quan đến các em.
Là sự yên bình giữa năm tháng hối hả.
Sự trẻ trung có thể được lan toả nếu ở lại nơi này lâu.
Những ý tưởng lạ lùng hiện lên trong đầu Lâm Tri Dạng. Có lẽ đây là bí quyết trẻ trung của Úc Triệt? Ngày ngày hấp thụ tinh hoa trời đất và sức sống của tuổi trẻ.
Sáng nay Úc Triệt gửi tin cho cô: "6 giờ thi xong, thu bài thi và đối chiếu các kiểu cũng 20 phút. Khoảng 6 giờ 30 em đến là vừa."
"Đừng đến sớm."
Lâm Tri Dạng gửi biểu tượng chú gấu lười biếng "ò".
Úc Triệt không yên tâm, sợ em không nghe: "Gió lớn lắm, đừng ngồi ở ngoài lâu. Em đến trễ cũng không sao, chị đợi."
Chị nhấn đi nhấn lại "sớm và trễ", lúc đầu Lâm Tri Dạng không hiểu như ngẫm một hồi là ra.
Tháng Mười Hai năm trước, chị vẫn nhớ mãi chuyện ấy trong lòng.
Thật ra đã nửa năm và cô cũng dần buông. Úc Triệt cứ giải thích chuyện đó với cô, cô đã không quan tâm đó làm gì.
Nhưng Úc Triệt vẫn sợ.
Gió tháng Bảy mát mẻ mà chị cứ bảo: Đừng ngồi ở ngoài lâu.
Chị biến cô thành Lâm Đại Ngọc chắc?
Vâng lời, hơn 6 giờ cô đến trường, ngồi trên chiếc ghế đá đã đợi Úc Triệt vào mùa đông.
Khi đó ngồi chỗ này, gió lạnh thổi đến cóng tay chân nhưng trong lòng thấp thỏm chờ mong. Mãi đến khi chiếc xe màu đen vụt qua mới tuyệt vọng, những niềm mơ ước viển vông trở nên xa vời.
Nửa năm sau vẫn ở chỗ này, gió hè mát mẻ cùng hương hoa cỏ đậu nơi chóp mũi. Giờ đây không còn lo lắng, cũng không còn mong chờ mà chỉ còn lại tình yêu.
Cô đang đợi người yêu tan làm.
Hơn nữa, người yêu chủ động hẹn cô.
Ngọt như kẹo vải thiều.
Lúc 18 giờ 23, Úc Triệt mang túi lao xuống lầu, Lâm Tri Dạng đang ngồi ở vị trí quen thuộc.
Mấy ngày không gặp nhau, nhìn một cái cũng đủ mãn nguyện.
Quần áo thoải mái cùng búi tóc bồng bềnh như sinh viên, hai tay chống bên chân, thoải mái nhìn người qua kẻ lại.
Úc Triệt đi đến: "Em đợi lâu chưa?"
Cười lớn với chị, Lâm Tri Dạng xem đồng hồ trên tay: "Tầm 20 phút."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!