Chương 38: (Vô Đề)

Tác phẩm: Sông băng dần ấm

- chương 37

Tác giả: Tần Hoài Châu

Edit: Mia

__________

Chiếc ô được gấp gọn nhưng vẫn còn ướt ở tay cầm, Lâm Tri Dạng đứng ở cửa.

Nụ cười như ánh nắng chiếu vào, đôi mắt cong cong nhìn Úc Triệt.

Hai chữ "cục cưng" mang đến rung động không thôi. Như cơn mưa mát đêm hè, như làn gió thổi vào đô thị phồn hoa làm mọi thứ dường như lắng đọng. Dù chỉ là từ sến sẩm có thể nghe thấy ở sân trường hay giữa các tiết học hoặc cả trên đường phố.

Là cách gọi của những người yêu nhau, cả bạn bè, đồng nghiệp đùa giỡn với nhau. Thậm chí là cách giáo viên gọi học ngoan nhất hoặc làm họ đau đầu nhất.

Với một người trên ba mươi cũng chỉ là câu nói bình thường, vô vị.

Nhưng người được gọi cô như vậy chỉ có Lâm Tri Dạng của cô.

Trong khoảng thời gian mập mờ với nhau, Lâm Tri Dạng chỉ mơ hồ dùng những con số đó ghi chú tên cô. Hơn nữa, em không nói cho cô biết ý nghĩa trong đó, chưa bao giờ gọi thành tiếng. Đêm đó, khi tình ý nồng nàn em mới nỉ non nó bên tai.

Úc Triệt đã hiểu vì sao mấy lời sến súa cần thiết với những bộ phim truyền hình lãng mạn.

Vì lúc người yêu nói ra sẽ ngọt ngào hơn tất cả các loại kẹo trên thế giới. Cô không thích đồ ngọt nhưng cô thích Lâm Tri Dạng, mà Lâm Tri Dạng lại rất ngọt.

"Cục cưng" là lần đầu tiên nhận được, cô chụp màn hình lưu vào mục yêu thích.

Trong mục yêu thích có rất nhiều thứ, tài liệu quan trọng, khoá học, công văn và cả những đoạn đối thoại từ khi quen biết với Lâm Tri Dạng cho đến tận bây giờ.

Sau khi Lâm Tri Dạng thêm bạn bè với cô, thay vì nói chuyện ngay thì tin nhắn đầu tiên lại là tận năm ngày kế tiếp: "Trời mưa đó, chị có bị ướt không?"

Không đầu không đuôi và không hiểu, nhưng Úc Triệt vẫn trả lời: "Không có."

Về sau nhắc đến Lâm Tri Dạng mới nhớ: "Hôm đó em bị ướt như chuột lột nhưng vẫn nghĩ đến chị, em sợ chị bị ướt. Lúc chị trả lời không có em mới yên tâm."

Sự nghiêm túc lúc nói chuyện của Lâm Tri Dạng làm Úc Triệt suy nghĩ. Cô nghĩ chắc người ta thật sự rất thích cô nên cô mới gửi địa chỉ nhà nghỉ qua cho Lâm Tri Dạng.

Nỗi lòng phức tạp bị lặng lẽ đè nén, Úc Triệt đứng bên trong hỏi người ngoài cửa: "Bỏ quên gì sao?"

Nói xong cô bước qua một bên để Lâm Tri Dạng vào lấy.

Lâm Tri Dạng không định vào, giày vừa ướt vừa bẩn sợ làm dơ nhà thì Úc Triệt phải lau.

"Không vui sao?"

Bình tĩnh: "Không có."

Lâm Tri Dạng mỉm cười, thầm nghĩ Úc Triệt nói dối thật giỏi. Không biết cô đã bị người này lừa bao nhiêu lần.

Vừa tạm biệt xong, lúc bữa đến cổng cô thấy hai người cãi nhau. Cô gái nói hôm nay không muốn nhìn mặt nhau, mai sau gặp lại nói. Giờ phút đó cô mới nhận ra phản ứng của Úc Triệt cứ sai sai.

Lúc đầu bảo ở nhà không nghe, nhất quyết phải đi cùng cô ra tới đường lớn. Vừa đi vừa cười đùa, thậm chí còn lên lịch hẹn hò với nhau. Nhưng lúc bị Hà Thấm gián đoạn xong lại không chịu đi cùng nữa.

Cô biết Úc Triệt bướng bỉnh ra sao, đừng nói là giày ướt, nếu muốn đưa cô đi thì cho dù mất giày, cho dù đi chân trần cũng sẽ không oán than.

Lâm Tri Dạng chỉ xem chuyện Hà Thấm cố tình la l**m giống như mấy đứa nhóc khôn lỏi. Vì vậy cô không quan tâm và cô cũng nghĩ Úc Triệt càng sẽ không quan tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!