Tác phẩm: Sông băng dần ấm
- chương 34
Tác giả: Tần Hoài Châu
Edit: Mia
__________
Lâm Tri Dạng đi rồi, căn nhà trở lại yên tĩnh. Mấy chiếc đèn dư thừa đều được tắt, chỉ còn ánh sáng của một căn phòng.
Tháng nào Mạnh Dữ Ca đóng tiền nhà theo giá thị trường. Lúc trước Lâm Tri Dạng không ổn nên chưa dọn ra ngoài. Nhưng tình hình hiện tại, Lâm Tri Dạng đã khá và cô cũng không cần phải dọn đi.
Lâm Tri Dạng có chỗ ở khác.
Mạnh Dữ Ca thấy vui vẻ vì bạn mình. Dù tương lai khó khăn nhưng đó là chuyện tương lai, mà Lâm Tri Dạng cần phải tự mình bước trên con đường đã chọn. Mạnh Dữ Ca là bạn, chỉ có thể đồng hành và chúc phúc đối phương.
8 giờ kém 5, cô nhận được tin nhắn của Hà Thấm, theo sau là biểu tượng cảm xúc "đáng thương", "Trưởng nhóm còn giận em hả?"
Mạnh Dữ Ca không để ý, nhìn nội dung bên trong và chỉ ra chỗ cần sửa chữa, đồng thời bảo đối phương tận dụng thời gian cuối tuần.
"Ngủ sớm đi."
Hà Thấm "đã nhận", lì lợm la l**m: "Lời trẻ con không đáng để tâm. Huhuhu, chị trưởng nhóm đừng trách em nữa, em nói đùa với chị mỹ nữ thôi. Chị trưởng nhóm người xinh, tâm đẹp, tấm lòng Bồ Tát, chị đừng để bụng lời nói của tiểu nhân. Huhuhu, chị tha cho em lần này đi."
"Hà Thấm, em là người làm công có trình độ."
"Trưởng nhóm khen em hỏ? (ngượng ngùng)."
"Không, vỗ mông ngựa chút."
Mạnh Dữ Ca muốn cười nhưng mồm đau, đau đến vô cảm, nắm chặt ga giường.
Sau khi đỡ đau, cô gõ: "Sắp tốt nghiệp còn bảo mình trẻ con, dùng thành ngữ bừa bãi. Ngoài ra, nếu tôi biết em nói xấu sau lưng thì sẽ cho em tăng ca một tháng."
"Huhuhu, em không dám nữa."
Mạnh Dữ Ca đóng laptop, tắt màn hình điện thoại. Cô lặng lẽ nằm trên giường cảm nhận cơn đau sau khi nhổ răng khôn, kèm theo cảm giác chóng mặt và đau họng.
Dù Lâm Tri Dạng có ở nhà nhưng khi làm xong hết việc cô cũng thấy chán.
Dường như con người dùng cả đời để chống chọi sự cô đơn.
Cô không biết Hà Thấm nghĩ gì, có lẽ cũng không phức tạp như vậy. Cũng chỉ là sự hâm mộ của người trẻ với người đi trước, hơn nữa chỉ thích chơi đùa, khoe mẽ mà thôi.
Phải nói, từ khi Hà Thấm đến văn phòng thì mỗi ngày đều ngập tràn tiếng cười. Từ hành lang là nghe thấy, trong đó tiếng cười của Hà Thấm là nổi bật nhất, trong trẻo như chuông bạc nhưng không ồn ào.
Dù là bàn giao công việc vẫn làm người ta cười.
Mấy ngày trước Mạnh Dữ Ca muốn Hà Thấm chạy vặt đưa văn kiện nên nhắn tin hỏi xem đang làm gì.
Chỉ mấy giây, Hà Thấm gửi qua cái biểu tượng cảm xúc: Cái gối đầu, hai tay đan vào, lòng bàn tay chạm nhau, kèm theo dòng chữ "đang bận".
Sao Mạnh Dữ Ca không hiểu loại "icon" này, rất nghiêm túc trả lời: "Lúc làm việc không được gửi cảm xúc kỳ lạ." Mà gửi cô thì thôi đi, không lẽ cũng làm thế với cấp trên?
Hà Thấm thật sự có năng khiếu làm người ta cười và giận không nổi. Thật là cô gái tốt.
Nhưng Mạnh Dữ Ca hy vọng hai người không có gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!