Chương 33: (Vô Đề)

Tác phẩm: Sông băng dần ấm

- chương 32

Tác giả: Tần Hoài Châu

Edit: Mia

__________

Ngày hôm sau, ánh nắng phía đông len lỏi qua tấm rèm cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng. Nội thất xám lạnh, tối giản làm lòng người dễ chịu.

Không gian và cảm xúc quen thuộc ùa về trước mặt. Cho dù là say rượu hay tỉnh táo cũng không khác biệt, căn phòng vẫn cô đơn, quạnh quẽ.

Ngày mới không có chút hứng thú, thức dậy làm việc theo lịch trình đã đánh dấu. Cứ như vậy sống ngày qua ngày.

Cảm xúc tiêu cực, lúc bước chân xuống giường thấy cơ thể không ổn.

Cảm giác khó chịu như lúc tỉnh sau khi say làm cô cau mày, thấy thân thuộc trong lòng.

Mà cảm giác thân thuộc càng lúc càng mạnh mẽ. Không phải là tự ngược mà là liều thuốc chữa bệnh cho trái tim.

Lâm Tri Dạng đã trở lại.

Từ giờ trở đi, cô có việc để làm và có người để mong.

Nhớ lại tình tiết tối qua, hai người ôm nhau, nói chuyện với nhau, hứa hẹn cả đời... Cô xoay người nhìn về phía cạnh bên.

Hoàn toàn tỉnh ngủ.

Lâm Tri Dạng không ở đây.

Tối qua, sau khi thổ lộ hai người lại đến một lần. Cô cảm nhận được tình yêu Lâm Tri Dạng dành cho mình, em dịu dàng đến mức gần như sợ làm vỡ cô.

Lúc đi ngủ cũng 2 giờ sáng.

Xét theo ánh nắng chắc đã giữa trưa, hiếm khi Lâm Tri Dạng dậy sớm hơn cô. Có lẽ hôm nay cô dậy quá muộn.

Tỉnh dậy không nhìn thấy người muốn gặp, ngoại trừ tấm chăn bị nhăn nói với cô không phải là mơ, nhưng chỗ trống bên cạnh làm cô bất an. Sự hoảng loạn điên cuồng tăng lên trước khi lý trí được đánh thức.

Lâm Tri Dạng không dậy cùng cô.

Em nghĩ kỹ chưa? Em không muốn cô nữa có phải không?

Nắng chiếu vào mắt làm thức tỉnh những suy nghĩ xáo trộn trong đầu.

Cô trách bản thân nghĩ đông nghĩ tây. Lâm Tri Dạng không phải là loại người như vậy, hôm qua em đã nghiêm túc hứa với cô.

Có lẽ em đang ngoài phòng khách.

Không muốn trở thành hình ảnh vừa thức dậy hoảng loạn tìm người yêu kinh điển. Úc Triệt từ tốn đi đánh răng xong mới bước ra ngoài.

Kết quả tìm một vòng vẫn không thấy Lâm Tri Dạng.

Cô không vui, muốn gọi điện hỏi lại nghĩ đến khả năng khác nên xoay người ra ban công.

Đúng thật, Lâm Tri Dạng ngồi xếp bằng trên ghế mây lật sách, em đang mặc bộ quần áo cô chuẩn bị tối qua. Đã hơn 10 giờ trưa, nắng như thiêu như đốt nên không thể ở ngoài quá lâu.

Lâm Tri Dạng muốn gì là làm đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!