Chương 32: (Vô Đề)

Tác phẩm: Sông băng dần ấm

- chương 31

Tác giả: Tần Hoài Châu

Edit: Mia

__________

Sông hoà cùng đèn ngăn bởi cửa sổ thành một bức tranh.

Người phía sau quan tâm, ỷ lại cùng cái ôm dịu dàng làm Lâm Tri Dạng như bước vào vườn hoa, tim cũng lơ lửng trên mây.

Nếu phía trước còn do dự thì sau khi gặp phụ huynh Úc Triệt, cô lại xấu hổ và lo lắng, nhưng tâm trí thật sự đã ổn định.

Úc Triệt dũng cảm bước một bước lớn, không còn chôn giấu đoạn tình cảm này, như vậy là đủ rồi.

"Sao dạo này giáo sư Úc hỏi nhiều vậy?"

Hỏi nhau không phải bình thường sao? Úc Triệt thắc mắc: "Lúc trước không có hở?"

Cảm giác lưng nhẹ đi, như nghĩ đến gì đó làm Lâm Tri Dạng cười lớn: "Lúc trước toàn mệnh lệnh."

Sông băng nói gì thì là đó.

"Lâm Tri Dạng." Úc Triệt đứng thẳng, ghé vào tai người đang trêu đùa mình. Thấy đối phương thoải mái cô lại rầu rĩ: "Em đổi chủ đề."

Nói, bàn tay ở eo lại siết chặt.

Lâm Tri Dạng tự do và tản mạn. Em liệu có đánh giá cao cuộc sống của em khi không có cô?

Sự chân thành đã bày ra, dù biết Úc Thành sẽ bảo mật, anh là người giống mẹ. Tuy nhiên nguy hiểm vẫn rất cao, Úc Triệt đã làm tốt công tác chuẩn bị chiến đấu.

Nếu Lâm Tri Dạng quay lại với cô, sớm muộn cũng sẽ đối mặt với chuyện không mấy tốt đẹp.

Cô đã cố gắng bảo vệ Lâm Tri Dạng.

Dù trong mắt Lâm Tri Dạng, cô chỉ xem em như bạn tình. Mặc cho em oán giận cô nhưng cô vẫn giống như hiệp sĩ bảo vệ công chúa. Cô sẽ không cho phép em bé của cô đối mặt với bóng tối dù chỉ một chút.

Cô lạnh nhạt, cô bất chấp dựng lên bức tường băng làm Lâm Tri Dạng thất vọng hết lần này đến lần khác. Nhưng ít nhất gió mưa không thổi đến cả thế giới của cô.

Nói đi nói lại, tình cảm không phải là chuyện của một người. Dù rằng cô cố gắng đổi lấy bình yên nhưng mọi thứ vẫn chả ra sao. Lâm Tri Dạng không chịu đựng nổi, em chọn cách bỏ cuộc.

Và Úc Triệt đành ích kỷ kéo em vào vòng xoáy.

Lâm Tri Dạng không trả lời. Úc Triệt cũng bình tĩnh trong lúc em im lặng.

Cô khó có thể thừa nhận rằng mình sống như thây ma sau khi ánh sáng mặt trời ra đi. Cô vì lưu lại ít ánh sáng mà đối chọi với bóng tối tận cùng. Song, ánh nắng mặt trời vốn dưới bóng Phù Tang, chưa chắc sẽ chịu trải qua giông bão.

Trước khi Lâm Tri Dạng đồng ý quay lại với cô. Cô nên giải thích con đường phía trước sẽ gập ghềnh, nhấp nhô, có lẽ đối phương sẽ hối hận.

Lâm Tri Dạng quay lại ôm Úc Triệt, lúc đang muốn mở miệng thì Úc Triệt ngắt lời: "Không cần trả lời ngay."

Mấy chữ "em đồng ý" ấp ủ rất lâu, đang muốn chân thành bày tỏ lại bị chặn. Lâm Tri Dạng buồn cười chạm vào trán Úc Triệt, "Không muốn biết đáp án sao?"

Mũi chạm mũi, tim Úc Triệt đập nhanh nhưng khuôn mặt cô trang trọng: "Có lẽ em nên biết một chuyện quan trọng trước khi quyết định. Nó sẽ ảnh hưởng đến chuyện em có hối hận về sau hay không."

"Nghiêm trọng như vậy sao?" Lâm Tri Dạng đùa, dù trong lòng đã có lợi chọn, "Vậy em phải suy nghĩ lại thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!