Rạng sáng, ngoài cửa sổ mưa rơi ngày một nặng, cuồng phong cuốn lấy mọi ngóc ngách, một tấc hôn môi một tấc g*m c*n.
Lá rụng vô lực bị thổi bay lên lại từ từ rơi xuống, cuối cùng yếu ớt mà chìm trong làn nước.
Trên tắm khăn trải giường màu lam sẫm, những nh** h** không tránh khỏi nhuốm sương sớm, được đôi bàn tay kia khống chế đưa l*n đ*nh, cả người thấm ướt mồ hôi mà run rẩy.
Nàng nở rộ bao nhiêu, thì giữa mày có bấy nhiêu nhíu chặt.
Ý thức không tự chủ bay xa, vui sướng cực hạn qua đi, lòng chợt nổi nên sự lo lắng không rõ ngọn nguồn, tựa như ngồi trên vách núi, hai chân lắc lư.
Không có dũng khí đứng lên, lại sợ hãi không biết lúc nào sẽ rơi xuống.
Mái tóc tán loạn trên gối, đồng tử mơ hồ nay dần hoàn hồn, ngượng ngùng cùng dịu dàng nhu mì hỗn hợp.
Lâm Tri Dạng yêu thương mà hôn lên trán nàng, chậm rãi hôn giữa cặp chân mày vừa thả lỏng của nàng, nhìn nàng nhắm chặt hai mắt, không nói một lời mềm mại trong ngực.
Các nàng thân mật không ai nói gì mà ôm lấy nhau, hương vị hoa cam của sữa tắm tương đồng trên người, làm các nàng tựa hồ so với lúc nãy càng thân thiết hơn.
Lâm Tri Dạng là một tình nhân rất tốt, chuyện trước chuyện sau đều không bao giờ ngần ngại cho đi sự dịu dàng cùng trấn an.
Dù cho nhiều khi h4m muốn cũng hơi vô độ, vừa rồi ở sô pha bên kia, Úc Triệt đã không chịu nỗi rồi, lại bị cô ôm lên giường tiếp tục.
Úc Triệt không rõ, Lâm Tri Dạng vì cái gì ở trên sô pha bỗng nhiên lại làm khó dễ nàng.
Nàng chỉ là nhân lúc cô tắm rửa, thật cẩn thận nghiên cứu bộ lego của cô, lật xem hai trang sách hướng dẫn, cũng không có phá hư cái gì.
Lâm Tri Dạng lại rất hung hăn cắn nàng một cái, tuy rằng không đau, tê tê dại dại, nhưng là dọa đến nàng.
Lâm Tri Dạng tháo bao ngón tay xuống, ném vào sọt rác gần mép giường.
Từ trên bàn rút hai tờ khăn giấy, cúi đầu giúp Úc Triệt lau sạch, toàn bộ quá trình tự nhiên mà thành thục.
Úc Triệt mỗi lần đều không được tự nhiên: "Tôi tự làm."
Lâm Tri Dạng không để ý nàng, lau xong đem chăn đắp lên người nàng.
Mùa thu ban đêm lạnh, ra mồ hôi nhiều rất dễ cảm mao.
Cô nói: "Muốn em ôm chị đi tắm không?"
"Không cần, khụ khụ..." Úc Triệt chịu đựng cảm giác khó chịu trong cổ họng sau khi sử dụng quá độ, khàn giọng từ chối: "Em tắm trước đi."
Nàng muốn ổn định đã.
Lâm Tri Dạng nghe nàng ho khan, tay run run cầm áo ngủ nhặt lên, đặt ở mép giường, "Mặc vào đi, đừng để đông lạnh."
Cô vừa rồi có hơi thô lỗ, hiện tại giống người hơn rồi.
Úc Triệt gật đầu.
Mặc quần áo tựa vào đầu giường từ từ hồi phục.
Cả người vô lực, nhẹ hít một hơi phảng phất tim như bị bóp nghẹn, khiến đầu óc nàng trở nên trống rỗng.
Lâm Tri Dạng nhớ tới lúc khi dễ nàng, thì hỏi: "Vì sao lại gọi người ta là công chúa nhỏ?"
Úc Triệt từ vui thích tìm vể nửa điểm lý trí, gian nan mà đuổi kịp tiết tấu của cô, "Không phải...... em gọi trước sao?"
Lâm Tri Dạng nghe xong, giống như càng không vui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!