Chương 12: (Vô Đề)

Vị glucose đọng lại tan ra trong miệng, từng đợt từng đợt ngọt ngào trong vòm miệng, hương vị ấy dần dần tràn thấm đến trái tim.

Như một nút thắt được buộc chặt, gắt gao thắt chặt chút suy nghĩ vẩn vơ.

"Bạn có thể tưởng tượng được loại ngọt ngào này không? Người yêu bạn là một lão sư ít nói ít cười, thu được kẹo của học sinh, cất vào túi xách, thời điểm đến gặp bạn tự mình lột vỏ kẹo đút cho bạn ăn.

Sau đó nàng hỏi bạn ăn ngon không, cuối cùng các bạn cùng nhau môi kề môi nhấm nháp, đó sẽ là một viên kẹo ngọt ngào nhất mà bạn đã từng ăn."

Nếu có một ngày có thể nói cho cả thế giới biết, Lâm Tri Dạng đã nghĩ kĩ đến việc đăng đoạn văn án này lên vòng bạn bè.

Không ham mê ăn uống, đối với hết thảy đồ ngọt cùng đồ ăn vặt đều là kính nhi viễn chi*, nhưng thẳng đến ngày hôm nay Úc Triệt mới phát hiện, thì ra hương vị kẹo ngọt lại làm người ta trầm mê đến thế.

*Kính nhi viễn chi (): chỉ đối với một việc/người gì đó đáng kính trọng nhưng bản thân không muốn đến gần.

Hay đơn giản nói, nàng chỉ thích dư vị kẹo ngọt trong miệng Lâm Tri Dạng?

Từ trên môi nàng lướt hôn đến cổ, làn da tuyết trắng non nớt mịn màn hiện ra trước mắt, Lâm Tri Dạng nhớ tới nơi này đã từng có một vết đỏ rất đẹp.

Nhưng vẫn là nên ít trêu chọc Úc Triệt thì tốt hơn, nếu làm lại lần nữa, e là Úc lão sư sẽ đánh người.

Ý nghĩ tà ác cùng thiện lương đấu nhau trong đầu Lâm Tri Dạng, mặt chôn nơi hõm cổ một lúc lâu, Úc Triệt nhịn rồi lại nhịn, từng đợt từng đợt run lên: "Còn chưa có tắm rửa."

Đêm xuân đáng giá nghìn vàng, "Được, đi tắm thôi." Lâm Tri Dạng đứng lên đem nàng kéo vào phòng tắm.

Những giọt nước trên cửa kính nối liền trượt xuống, tạo nên một mảnh trời ẩm ướt.

Khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng bị hơi nước nhuộm đến ửng hồng mờ ảo, mông lung phong tình, hô hấp phập phồng lên xuống, xương quai xanh gầy gò thẳng tắp càng lộ rõ ra.

Mồ hôi túa ra từ trán, trượt qua sườn mặt tụ dưới cằm, từng giọt rơi xuống nơi đỉnh núi.

Nụ hôn của Lâm Tri Dạng ngày một dày đặc hơn, dồn dập đến nỗi không cho nàng thời gian trống để th* d*c, nhưng từ những nụ hôn ấy Úc Triệt vẫn có thể ngửi thấy một chút hương vị quả vải ngọt ngào.

Liên tục chiến đấu ở các chiến trường, sau khi ngã người lên giường, ngọn đèn mờ ở soi chiếu hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, đôi mắt Úc Triệt phủ một tầng sương rung động, Lâm Tri Dạng như bị mê hoặc, ma xui quỷ khiến hỏi một câu: "Úc lão sư, có thoải mái không?"

Ba chữ này khiến Úc Triệt thanh tỉnh một chút, bàn tay đang đỡ lấy vai cô đột nhiên siết chặt, nghiêm túc nói: "Đừng gọi như vậy."

Đừng gọi như vậy, có những vấn đề khó có thể nói ra.

"Thế gọi cái gì đây?" Lâm Tri Dạng nhẹ giọng kêu một tiếng: "Chị ~"

Đột nhiên cơ thể căng chặt lại, đầu ngón tay bắt lấy gối bên cạnh chôn mặt vào trong, đè nén tiếng th* d*c cùng r*n r* không kìm lại được, đem tất cả kho4i cảm và d*c v*ng theo dòng nước chảy ra.

Lâm Tri Dạng cắn lấy tai nàng, xảo quyệt nói: "Nhanh như vậy?"

Úc Triệt thoáng chốc thất thần, Lâm Tri Dạng rất ít khi gọi nàng như vậy, nàng thường quên mất mình so với cô lớn hơn năm tuổi.

Quay ngược dòng thời gian trở về quá khứ, là một năm mà nàng tuyệt vọng nhất, trước mắt đều u ám xám xịt, nàng như một cái xác không hồn, ép buộc bản thân phải sống thật tốt.

Mà một năm đó, lo lắng duy nhất của Lâm Tri Dạng chính là áp lực học tập cùng thi cử vào năm cuối cấp ba.

Nàng đang suy nghĩ về việc làm thế nào để có thể thoát ra khỏi vũng lầy mà sống sót, trong khi Lâm Tri Dạng đang suy nghĩ về việc có thể vào trường đại học nào, đối với tương lai tươi đẹp đều đang rất chờ mong.

Đó là sự chênh lệch năm năm.

Dòng thời gian tiếp tục trôi, ở thời điểm nàng đã chuẩn bị tốt việc sống cô độc suốt quãng đời còn lại, chấp nhận cuộc sống cô đơn buồn tẻ, sự xuất hiện ngoài ý muốn của người này, giống như pháo hoa sáng trong màn đêm mùa hạ, nở rộ lộng lẫy trên bầu trời cao vô tận.

Còn nửa tháng nữa, nàng sẽ ba mươi tuổi, cuộc sống vô tư vô vị cứ thế trôi qua, rồi cũng sẽ trôi đến ranh giới cuối cùng.

Mà Lâm Tri Dạng, ở cái tuổi dễ dàng gặp phải rất nhiều khó khăn, nhưng cô vẫn luôn kiên định, nàng thường rất hâm mộ cuộc sống tươi đẹp cùng tự do tự tại của Lâm Tri Dạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!