Chương 1: (Vô Đề)

[Mấy giờ đến đây?]

[Sẽ đi trước 12 giờ, chờ em]

[Ừ.]

Lâm Tri Dạng cẩn thận mà tránh khỏi đám đông, đứng trong góc được chất đống hộp quà để trả lời wechat.

Cô ghi chú biệt danh cho người kia là một chuỗi số: 226234

Những con số lạnh lẽo cùng ảnh đại diện của người đó hợp đến lạ – nền màu xanh đậm đơn sắc, chữ "Y" màu trắng ở góc dưới bên trái, chính là họ của nàng.

Ngay cả giọng điệu khi trả lời tin nhắn cũng không mang theo độ ấm.

Nhưng Lâm Tri Dạng vẫn đem tin nhắn này xem đi xem lại nhiều lần, tưởng tượng biểu cảm của nàng khi gõ những từ này, tưởng thanh âm nàng nói những lời này trước mặt mình.

Dù cho mặt không biểu tình, giọng cũng không thăng không trầm.

Lâm Tri Dạng bị bao quanh bở những quả bóng bay đủ sắc màu hình dạng, hoa tươi cùng champagne ngập tràn đại sảnh, cả trai lẫn gái ăn mặc hở hang nhảy trên sàn nhảy, nhiệt tình huyên náo.

May mắn thay, các tòa nhà trong khi biệt thự này cách xa nhau, cách âm cũng không kém, nếu không sẽ bị báo cảnh sát mất.

Cô cất di động, cơn đau đầu từ truyền huyệt thái dương tới đầu ngón chân, cô thà ở nhà làm trạch nữ mấy ngày chứ không thích nghi nổi với cái khung cảnh này tí nào.

Lâm Tri Dạng là bạn cùng lớp thời đại học với Minh Tiêu Kiều, người mặc váy xẻ ngực, da trắng váy mỏng, ngạo mạn kiêu kỳ.

Biệt danh: Công chúa.

Nhưng công chúa này không phải công chúa bình thường, cũng không phải là nghĩa xấu, đơn giản là gia cảnh Minh Tiêu Kiều quá tốt.

Công chúa điện hạ tính cách rộng rãi hào phóng, đối với gia thế không hề giấu diếm, cũng không mượn quyền áp người, hòa đồng với bạn bè.

Mọi người đều vui vẻ mà tâng bốc cô ấy.

Nhìn thấy ánh mắt Lâm Tri Dạng quét tới, Minh Tiêu Kiều không những không xấu hổ mà còn ưỡn ngực tự hào hỏi: "Thế nào, dáng người tớ đẹp phải không?"

Lâm Tri Dạng mỉm cười gật đầu, thành thật nói: "Thấy được."

Minh Tiêu Kiều nghĩ cô nói có lệ, huýt sáo một tiếng, mặt thay đổi, hứng thú bừng bừng quàng cổ cô bát quái nói: "Nói cho công chúa nghe, đại nhà văn vẫn còn độc thân sao?"

Lâm Tri Dạng bị câu hỏi bất ngờ không kịp đề phòng, giả vờ bình tĩnh cúi đầu nhấp một ngụm rượu, nháy mắt cảm xúc đều ẩn ý cười, làm như bất đắc dĩ mà than thở: "Lại muốn giới thiệu đối tượng cho tớ à?"

Váy dạ hội lộ vai được cô mặc lên phong tình vạn chủng, mắt đào hoa hơi cong như cầu vồng trên bầu trời.

Thành thật mà nói, nếu không phải do Minh Tiêu Kiều ngăn chặn, khuôn mặt ửng hồng gió xuân của Lâm Tri Dạng rất dễ gây họa, ong bướm sẽ sớm nhào tới thôi.

Bản lĩnh xem sắc mặt của Minh Tiêu Kiều rất tốt, vốn là muốn giới thiệu cho cô vài mối, xem biểu tình liền biết cô không thích, đổi giọng điệu: "Chỉ hỏi thôi, tớ là quan tâm đến cậu mà.

Cậu chia tay cũng mấy năm rồi, không chịu sớm thoát ra đi, một mình cô đơn chiếc bóng.

Lão Lâm, chỉ cần cậu mở miệng, bất kể nam nữ, Tiểu Minh đảm bảo có thể lừa tới cho cậu nha."

Lâm Tri Dạng cười nhạo, vờ mang ơn đội nghĩa mà nói: "Đạ tạ ý tốt của công chúa, tiểu nữ còn chịu được ạ."

Vừa dứt lời, cánh cửa đôi ở đại sảnh được mở ra từ bên ngoài.

Tối nay khách mời lui tới không ngừng, mỗi người đều tự do vui chơi, giờ phút này không ai chú ý đến.

Nhưng Lâm Tri Dạng vẫn nhạy cảm mà quay đầu, yên lặng nhìn chằm chằm người vào cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!