Đêm nay mười lăm, trăng vừa to vừa tròn, ánh trăng dường như không ngừng chiếu trên thế gian vạn vật.
Trên Trích Tinh đài, Bạch Ngọc Khuyết một thân bạch y, bóng lưng phảng
phất như tiên tử lạc vào nhân gian, có điều, vị tiên tử này rất không có hình tượng ngồi xếp bằng dưới đất, đặt một chiếc vòng ngọc bích trước
mặt, làm phép để nó hấp thụ "nguyệt quang linh khí," chiếc vòng kia lập
tức xuất hiện một dòng ánh sáng lưu chuyển lúc ẩn lúc hiện.
Bạch Ngọc Khuyết mở to mắt, nhìn chằm chằm vào vòng Bích Linh trước mặt, cứ cách một lúc, chờ ánh sáng trên vòng yếu đi, nàng liền làm một động
tác quái dị. Trong phút chốc, "nguyệt quang linh khí" từ từ ngưng tụ lại xung quanh vòng tay rồicứ như làn khói từng chút từng chút rót vào vòng Bích Linh.
Bạch Ngọc Khuyết đắc ý tự nhủ: "Nhiệm vụ đơn giản thế này, nàng ta còn
lo lắng mình không làm được, thật quá khinh người mà." Vừa nói xong,
nàng vươn tay sang cái túi bên cạnh lấy ra một miếng bánh hoa quế thơm
ngon, cắn một miếng, "Aw~" một cái, rồi tiếp tụcvừa ăn vừa hưởng thụ.
Lúc này trong vạn phúc điện, phi tiên vũ của Tô Đát Kỷ đang trong giai
đoạn cao trào, nàng tựa như tiên tử, thân thể giữa không trung yêu mị
như rắn, kinh tâm động phách xoay tròn, uốn mình, ngửa ra sau, đá
trước...
Mái tóc đen dài chập chờn phiêu chuyển theo kỹ thuật nhảy uyển chuyển
trong sương trắng, lụa mỏng trắngnhư vật sống duỗi dài ra không trung,
tựa hồ tràn ngập đại điện, tạo nên một thân huyễn ảnh, những dải lụa
trắng kia lưu lạc khắp nơi, chúng đại thần đều không kìm lòng được muốn
đưa tay chạm đến, Tô Đát Kỷ đột nhiên nở nụ cười xinh đẹp, dải lụa chợt
biến thành ngàn vạn cánh hoa từ trên trời rơi xuống, trong lúc nhất
thời, hương thơm phân tán khắp điện.
Thấy mọi người đều say mê điệumúa của mình, ánh mắt Tô Đát Kỷ vừa
chuyển, nhân lúc mở rộng hai tay, bí mật vận động linh khí trong cơ thể, một hương thơm kỳ dị chậm rãi từ trong cơ thể nàng lan ra, mùi hương
này lúc đầu chỉ nhàn nhạt hòa vào những cánh hoa đang tung bay trên bầu
trời, không làm người chú ý, rồi lạităng lên một chút, càng ngày càng
dày đặc, càng ngày càng mê say.
Trong Vạn phúc điện, quần thần bị kỳ hương này vô thanh vô thức thấm
vào, ánh mắt từ từ trở nên mê ly, càng ngày càng chăm chú nhìn chằm
chằm vào tuyệt đại yêu cơ giữa điện, liền ngay cả người nổi tiếng luôn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!