Khi hai tỷ muội đang nói chuyện, thì cung nữ ngoài cửa đồng thanh hô
lên: "Tham kiến đại vương!" Sau đó nghe được một giọng nam từ tính:"Bình thân."
Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn nghĩ, này này chuyện này... Đây là muốn cùng thiên cổ hôn quân gặp mặt sao? Này này chuyện này... Hắn đến cũng quá
đột ngột nha? Tốt xấu gì cũng phải cho người ta chuẩn bị tâm lý chứ?
Người ta chưa kịp chuẩn bị kỹ càng, làm sao bây giờ làm sao bây giờ đây?
Bạch Ngọc Khuyết lập dị nói chuyện một mình, không ngờ thanh âm từ tính
kia đã đến gần, mang theo mấy phần lấy lòng nói: "Ðát Kỷ, trẫm đến thăm
nàng, hôm qua Nam bá hầu đưa tới một cuộn "băng tàm quyên," trẫm liền
đưa đến cho nàng, nhìn thử xem, có thích không?"
Bạch Ngọc Khuyết từng li từng tí nghiêm chỉnh dùng một kiểu hành lễ "cá
biệt" (mà nàng tự cho là "chuẩn" =>> đây là sự đúc kết từ nhiều
năm "cày" phim kiếm hiệp), ra mắt: "Khấu kiến đại vương!"
Đại vương nhìn nàng một cái, cười "Ừ" một tiếng, Bạch Ngọc Khuyết cực kỳ thức thời yên lặng mà "phiêu" qua một bên.
Nàng lén lút ngẩng đầu, đánh giá vị bạo quân "nổi tiếng" trước mắt này, hắn không quá hai mươi tám, hai muơi chín tuổi, bộ dáng khôi ngô, khuôn mặt anh tuấn, nhưng khóe mắt mang theo một tia lệ khí, lúc hắn cười lên thì lại biến mất.
Ừm, vị bạo quân này cũng có thể coi như là một mỹ nam, may mà không
giống trên TV, trụ vương toàn là mấy ông già dê xồm, râu ria xồm xoàng,
mặt mày dữ tợn, bằng không cả ngày nhìn ói chết, Bạch Ngọc Khuyết âm
thầm gật đầu đưa ra kết luận.
Tô Đát Kỷ vẫn cứ lười biếng tựa vào ghế, không nhìn thị nữ đang cẩn thận từng li từng tí nâng "băng tàm quyên", nàng đứng dậy nghênh tiếp Trụ
vương, cười mà như không cười nói: "Đa tạ đại vương còn nhớ Ðát Kỷ, thật làm cho Ðát Kỷ thụ sủng nhược kinh." Lời tuy như vậy, ngữ khí nhưng
không hề thụ sủng nhược kinh.
Đại vương đuối lý, liền tức giận, cười vén vạt áo ngồi trên giường mềm,
ôm Tô Đát Kỷ nói: "Ðát Kỷ, tâm ý của trẫm, nàng còn không biết sao?"
Tô Đát Kỷ cọ cọ vào lồng ngực của trụ vương một lúc, sau đó ngồi dậy,
dùng móng tay hoàn mỹ vừa mới sơn xong của mình, đâm đâm cánh tay hắn,
vạn phần ủy khuất nói: "Đại vương hôm nay không cần đi đến chỗ Khương
hậu sao? Ngài đến chỗ thiếp, nếu như bị Văn thái sư thấy, nô tì không
chừng lại bị gán tội họa thủy, đại vương hay là mau đi đi."
Nói xong, cúi đầu gạt lệ, tỏa ra một luồng nhu mị phong tình.
Bạch Ngọc Khuyết há hốc miệng nhìn tình cảnh này, trong lòng sùng bái
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!