Editor: Tiffany Truong
Lúc này, trong lều trướng của Văn Trọng, Bạch Ngọc Khuyết vội vàng đi
vào, thấy Văn Trọng ngồi dựa vào giường, đang yên lặng đọc thẻ tre
trong tay, lo lắng hỏi: "Văn Trọng, chàng cảm thấy thế nào rồi, vết
thương có đau không, sao còn chưa đi ngủ?"
Văn Trọng nghe vậy, từ từ nâng mắt lên, ánh mắt kia lạnh lùng đến cực
điểm, sắc bén như những thanh hàn băng *tháng chạp*, làm toàn thân Bạch
Ngọc Khuyết trong nháy mắt đông thành một khối băng hình người.
*tháng chạp: tháng 12 âm lịch, còn "mùng 1 tết" là mùng 1 tháng 1 âm lịch
Nàng lập tức rùng mình một cái, rụt cổ lại lắp bắp nói: "Chàng... Chàng trừng ta như vậy làm gì? Mấy ngày gần đây ta không xông tai họa... gì
chứ?"
Bạch Ngọc Khuyết vừa chột dạ nói, vừa không xác định nhớ lại, mấy ngày
nay, mình vẫn luôn ngoan ngoãn chơi với Bạch Tiểu Giác, không phạm sai
lầm gì đi?
Sau nửa ngày, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Văn Trọng nhìn Bạch Ngọc Khuyết mới chậm rãi nhu hòa đi.
Tâm Bạch Ngọc Khuyết cũng buông lỏng theo, sững sờ nhìn toàn thân Văn
Trọng vẫn còn chưa hoàn toàn tiêu tán *hàn khí* bức người, nhất thời mới cảm thấy không đúng, hình như Văn Trọng không phải giận mình... Nàng
do dự hỏi: "Có phải là... Xảy ra chuyện gì?"
*hàn khí*: khí lạnh
Văn Trọng yên lặng chốc lát rồi đưa thẻ tre trong tay cho Bạch Ngọc
Khuyết, Bạch Ngọc Khuyết thấp thỏm bất an tiếp được, lập tức cúi đầu
xem, nhất thời cảm thấy da đầu nhức nhối:
Đây là chữ gì thế? Gì mà quằng quèo như mấy con nòng nọc con đi tìm mẹ
thế này, ruột cuộc là viết gì ah! Đây... đây sẽ không phải là *giáp cốt
văn*... Đi!!
*giáp cốt văn*:, Oracle bone script, hình ở cuối chương
Bạch Ngọc Khuyết quẫn bách không dám ngẩng đầu, giả bộ cúi đầu chăm chú
đọc, trong miệng thậm chí còn giả bộ lẩm bẩm, ở trong mắt Văn Trọng,
mình đã có nhiều tật xấu rồi, nếu như hắn biết mình không biết chữ,
chẳng phải lại bị hắn khinh bỉ chết sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!