Editor: Tiffany Trương
Văn Trọng nhìn khuôn mặt Bạch Ngọc Khuyết tươi cười nịnh nọt, hơi ngoắc
ngoắc khóe môi, bất động thanh sắc nói: "Muốn học pháp thuật?"
Bạch Ngọc Khuyết "A", làm ra một bộ dáng hết sức sùng bái nhìn Văn Trọng nói: "Chàng cũng có thể đoán được? Ha ha, Văn Trọng, chàng thật là lợi hại!"
Văn Trọng nhẹ nhàng thở dài, bình tĩnh nói: "Đã đoán ra hung thủ sát hại cha mẹ nàng?"
Bạch Ngọc Khuyết nghiến răng nghiến lợi nói: "Đúng! Chuyện này, ngoại
trừ Sầu Phong tiên tử hống ha hống hách kia, còn có thể là ai! Nữ nhân
này quả thực không hiểu ra sao, chính mình không cẩn thận lộ hàng mắc mớ gì đến ta! Coi ta là quả hồng mềm nắm! Thực sự thích ăn đòn!"
Văn Trọng nhìn khuôn mặt nhỏ Bạch Ngọc Khuyết căm phẫn sục sôi, yên lặng nửa ngày, nhàn nhạt nói: "Có cần ta giúp nàng?"
Bạch Ngọc Khuyết sửng sốt một chút, trong nháy mắt cảm động, bất quá nàng vẫn cự tuyệt nói:
"Không cần không cần, Văn Trọng, cảm tạ chàng, bất quá thân phận chàng
không tầm thường, lỡ như đem Ân Thương cùng Tiệt giáo đều liên lụy đi
vào, tội lỗi của ta liền nặng hơn, con người của ta lưu manh, lại không
cần kiêng kỵ cái gì."
Văn Trọng sờ tóc rối của Bạch Ngọc Khuyết, trầm mặc một lúc, tán thưởng
nói: "Tiểu yêu quái cuối cùng cũng coi như chịu động não, có tiến bộ."
Bạch Ngọc Khuyết lập tức hất đầu, bất mãn trợn tròn mắt phản bác: "Chàng nói ai đó! Ta vẫn luôn rất thông minh có được hay không? Có điều ta
thường ngày khá khiêm tốn, vả lại sức quan sát của chàng quá yếu, dĩ
nhiên không có phát hiện."
Văn Trọng buồn cười nhìn tự biên tự diễn dương dương tự đắc Bạch Ngọc
Khuyết, cười nói: "A, thì ra tiểu yêu quái chỉ là thông minh tiềm ẩn, ta hiểu rồi."
Bạch Ngọc Khuyết không cao hứng nhìn Văn Trọng, nhẹ nhàng "Hừ" một tiếng.
Văn Trọng nhìn khuôn mặt nhỏ của Bạch Ngọc Khuyết rầu rĩ, nhẹ nhàng
ngoắc ngoắc khóe môi, đưa tay vào trong tay áo, lấy ra một hạt châu màu
trắng to như trái trứng, đưa cho Bạch Ngọc Khuyết nói:
"Đây là yêu đan của Lang Vương xích miểu, ta đã loại bỏ tạp khí trong
đó, nàng chỉ cần vận dụng thuật hấp thụ, đem linh khí còn lại hoàn toàn
hấp thu, pháp lực liền có thể tăng cường năm trăm năm."
"Năm... Năm trăm năm! Chàng... Chàng đang nói đùa sao?" Bạch Ngọc Khuyết kinh hãi trợn tròn cặp mắt, khó mà tin nổi nhìn một mặt bình tĩnh,
phảng phất ngay khi nói "A, bánh bao nhân rau hẹ khó ăn hơn bánh bao
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!