Chương 45: (Vô Đề)

Editor: Tiffany Truong​

Bạch Tiều Hoàn trong mắt nhanh chóng lóe qua vẻ vui mừng, lại lén lút ngắm Văn Trọng vài lần.

Bạch Tiểu Giác thì lại kích động nhào vào lòng Bạch Ngọc Khuyết, ôm hông của nàng không muốn xa rời. Bạch Ngọc Khuyết trong lòng rất loạn, mình

và Tô Đát Kỷ ở Triều Ca tình cảnh cơ bản đã không tốt, hiện tại lại mang theo đệ đệ muội muội trở lại, chẳng phải là loạn càng thêm loạn.

Nhưng mà hiện tại, cũng không thể bỏ lại không có cảm giác an toàn Bạch

Tiểu Giác, còn Bạch Tiểu Hoàn, Bạch Ngọc Khuyết đối với nàng cũng chẳng

có bao nhiêu hảo cảm, giúp nàng thuần túy là xem ở thân thể chủ nhân đời trước này với nàng thôi.

Bên kia, Văn Trọng nhàn nhạt liếc Hắc Kỳ Lân một chút, Hắc Kỳ Lân thấy

được ánh mắt nghiêm nghị của chủ nhân, thân thể cao lớn nhất thời lui

sau hai ba bước nhỏ, còn đáng thương co rúm lại run lên.

Văn Trọng không tiếp tục để ý con vật cưỡi giả ngây thơ này, không nói

một lời xoay người rời đi. Bạch Ngọc Khuyết vừa thấy, nhanh chóng gỡ tay Bạch Tiểu Giác ra, vội vàng quay sang Bạch Tiểu Hoàn bàn giao:

"Tiểu Hoàn, ngươi và Tiểu Giác trước tiên ở lại đây, một lúc nữa ta sẽ

trở lại." Nói liền nhanh chóng đuổi theo Văn Trọng đi tới.

Lúc Bạch Ngọc Khuyết theo vào soái trướng, liền thấy Văn Trọng đang che

ngực sắc mặt tái nhợt ngồi dựa vào giường nhỏ, nàng quýnh lên, nhanh

chóng đi lên phía trước, lo lắng nói: "Văn Trọng, có phải là vết thương

lại nứt ra rồi?"

Văn Trọng chậm rãi dãn đôi lông mày đang nhíu chặt ra, thản nhiên nói: "Cũng còn tốt."

Bạch Ngọc Khuyết lập tức cuống lên, lớn tiếng nói: "Mỗi lần đều nói như

vậy! Nếu như thật tốt, sao chàng có thể đau đến mức ra một đống mồ hôi

lạnh trên trán chứ!"

Nói không nhịn được ngồi vào một bên giường, vừa dùng tay áo mềm nhẹ

lau đi mồ hôi trên trán Văn Trọng, vừa nói: "Văn Trọng, chàng nói thật

cho ta, thương thế kia của chàng có thể trị thật sao? Ta có thể làm chút gì cho chàng không? Chàng mau nói cho ta biết nha!"

Văn Trọng khóe miệng chậm rãi hiện lên một đường cong mang theo nhu hòa ý cười, hắn chậm rãi duỗi bàn tay thon dài ra, nhẹ nhàng lau nước mắt kìm lòng được tràn ra trên mặt Bạch Ngọc Khuyết, không nhanh không chậm

giải thích:

"Tiểu yêu quái, không cần lo lắng, chờ lần này trở về Triều Ca, đem di

tộc sự tình xử lý xong, ta sẽ về Bồng Lai đảo một chuyến, nhờ sư tổ trị

liệu cho ta, thương thế kia dĩ nhiên là được rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!