Editor: Tiffany"s sister
- Heo
Bạch Ngọc Khuyết không thèm để ý tới ánh mắt soi mói đầy địch ý của Ẩn
Khôi, nàng "Bạch bạch bạch" chạy vòng qua cái bàn rộng lớn, một mạch
đi tới bên người Văn Trọng, đen mặt định nói chuyện, nhưng đột nhiên
nghĩ đến gì, con mắt đảo một vòng, cả người
- nhu tình chân thành sáp
lên người Văn Trọng.
Nàng nhanh chóng tìm tòi trong ký ức, học âm thanh điệu đà thường ngày
của Tô Đát Kỷ, uốn éo người nói: "Ân ~~ không phải chàng đáp ứng người
ta ~ phải chăm sóc bản thân thật tốt, vì sao người ta vừa vắng mặt một
lúc, thì chàng lại không nghe lời? hửm~"
Một tiếng "Hửm~", Bạch Ngọc Khuyết nỗ lực mô phỏng theo Tô Đát Kỷ, đem
âm cuối kéo thật dài... Lời vừa nói xong, nàng
- mẫn cảm nhận ra được,
vai của Văn Trọng nhẹ nhàng run rẩy, Bạch Ngọc Khuyết —khổ tâm dữ dội,
lòng bàn tay đổ một tầng mồ hôi mỏng.
Tuy nhiên cũng may, da mặt nàng đủ dày, trong tích tắc phục hồi tinh
thần lại như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bình tĩnh rút ra quyển
thẻ tre từ trong tay Văn Trọng, nhẹ nhàng đẩy "đã hoá đá"
-- Văn Trọng
một cái, dùng thanh âm cực kỳ ôn nhu từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ,
nói: "Văn Trọng ~ đừng nhìn nữa, chúng ta nên đi nghỉ trước, có được hay không vậy~~~~?"
Văn Trọng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt quái lạ nhìn kỹ Bạch Ngọc Khuyết đang "diễn sâu", như là bị Tô Đát Kỷ nhập vào xác.
Bạch Ngọc Khuyết tinh tế phát hiện, một sợi gân xanh tầng tầng nhảy lên
đến mấy lần trên thái dương của Văn đại soái ca, trái tim nhỏ bé của
nàng cũng loạn nhịp theo như xe cút kít đi qua đèo dốc "phình phịch
phình phịch".
Về phần Ẩn Khôi, từ lâu đã chết đứng như Từ Hải, cô ta không thể tin vào mắt mình mà nhìn cái con tiểu yêu quái này dám to gan làm càn như thế
trước mặt Sát Thần Văn Trọng, nội tâm của Ẩn Khôi kinh hoàng gào thét...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!