Trời
xanh mây trắng, lại có thêm một đàn quạ đen thui, nhiều chuyện kêu "
quác quác" bay ngang qua đầu, giống như đang cười nhạo tình trạng quẫn
bách của Bạch Ngọc Khuyết lúc này.
Một cọng lông xấu xí, đen thui thủi rung rinh rơi xuống đầu của Bạch Ngọc Khuyết.
Tâm trạng nàng chua xót, hai hàng lệ tuôn rơi như hai cọng mì chảy
xuống gò má, hận không thể ngửa mặt lên trời thở dài: "Không có thiên lý a không có thiên lý, tại sao nằm vùng cũng trúng đạn là sao!"
Không để ý đến Bạch Ngọc Khuyết đang chìm trong bi quan, Văn Trọng nhàn
nhạt nhìn những nấm mồ xung quanh họ, trầm thấp nói: "Nơi này mai táng
đều là thi hài của Ân Thương tướng sĩ."
wow? Cái tên xấu xa kia đang nói chuyện với mình? Bạch Ngọc Khuyết kinh
ngạc trợn tròn hai mắt, Văn Trọng không có nhìn nàng, chỉ chắp tay đứng, nhìn chăm chú phía trước nấm mồ, nói tiếp:
"Những người ở đây, mỗi một người quanh năm đóng tại biên cảnh lạnh
lẽo, không sợ sinh tử, mỗi người đều là anh hùng chân chính của Ân
Thương, sau mỗi trận chiến, ta liệm di hài của bọn họ, mang về mai táng ở đây
- núi Bắc Mang, cho bọn họ dù đã chết rồi nhưng vẫn có thể ngày đêm
nhìn thấy Ân Thương phồn hoa thịnh cảnh."
Bạch Ngọc Khuyết im lặng nửa ngày, thấy nam tử lạnh lùng trước mắt dường như có tâm trạng, nàng quay đầu lại nhìn ngó đầy khắp núi đồi nấm mồ,
lòng bất chợt lặng im, một lúc lâu, nhìn phía xa một mảng nấm mồ mới,
trầm thấp nói rằng: "Mỗi người đều có thứ họ muốn dốc lòng bảo vệ, nếu
họ có thể vì nó mà chết, họ cũng thỏa mãn, những người này hoàn toàn
không cần người khác vì bọn họ mà đau lòng."
Văn Trọng nghe xong thì cực kỳ kinh ngạc, đôi mắt lạnh lẽo mang theo vài phần suy nghĩ sâu sắc yên lặng nhìn Bạch Ngọc Khuyết một lúc lâu, Bạch
Ngọc Khuyết không hiểu sao lại bị mỹ nam nhìn chằm chằm, thẹn quá hóa
giận nói: "Ngươi nhìn cái gì, chưa từng thấy mỹ nữ sao?" khóe miệng Văn
Trọng co giật, mang theo một nụ cười hiếm thấy, nói: "Ừ, là chưa từng
thấy qua con yêu quái nào mặt dày như vậy."
Thấy hắn chế nhạo mình, Bạch Ngọc Khuyết nghẹn nửa ngày, cuối cùng phản
kích, nói: "Ta là yêu quái thì sao? Thế gian còn có người tốt với người
xấu, yêu quái đương nhiên cũng có yêu tốt và yêu xấu, Văn công tử,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!