Chương 36: Bị kích thích nên phát bịnh--- hoa kỳ lân

Hai mắt Bạch Ngọc Khuyết sáng như sao nhìn về bóng lưng của Văn Trọng ở

phía trước, hoàn toàn an tâm rồi: Có Văn Trọng ở đây, Xích Miểu cùng Ẩn

Khôi lại mất đi Phạm Thiên, dù bọn chúng lợi hại đến đâu, nếu đấu với

Văn Trọng thì cũng như trứng chọi đá.

Nhưng... Nghĩ đến tổn thương trên ngực Văn Trọng không có cách nào khép lại, Bạch Ngọc Khuyết bắt đầu mơ hồ lo lắng, bị đẳng cấp cao Thần khí

như Phạm Thiên gây thương tích, e rằng không thể dễ dàng chữa trị như

vậy...

Nàng do dự một chút, chạy nhanh đuổi theo Văn Trọng, ngập ngừng nói:"Ách... Văn Trọng, thương thế của chàng... có nghiêm trọng lắm không?"

Văn Trọng hơi nghiêng đầu: "Không sao."

Bạch Ngọc Khuyết bất đắc dĩ, chỉ đành phải nói: "Chàng... Chàng đừng có cậy mạnh chịu đựng nha..."

Văn Trọng một mạch đi về phía trước, không hề quay đầu nhìn nàng, tóc

đen bị gió thổi nhẹ lên, xuyên thấu qua khe hở của những sợi tóc, Bạch

Ngọc Khuyết mơ hồ thấy hắn hơi nhếch nhếch môi, trầm tĩnh nói: "Một con

Lang Vương nho nhỏ mà thôi, không gì phải sợ."

Bạch Ngọc Khuyết bị nụ cười ngàn năm khó gặp của Văn Trọng làm cho hoa

mắt, sắc tâm bùng nổ nửa ngày, mới thoáng bị đè nén xuống

Hai người đi một đoạn, khi tới gần cái hồ nước nhỏ bên cạnh quân trại.

Văn Trọng dừng lại, hướng về gò đất cao gần bờ hồ nhàn nhạt nói: "Đi ra

đi."

Bạch Ngọc Khuyết sững sờ một giây, lập tức hiểu được, Văn Trọng đang gọi Hắc Kỳ Lân...

Nhưng không ai ngờ, hơn nửa ngày, phía sau cái gò đất kia vẫn im ắng

không có động tĩnh, Bạch Ngọc Khuyết buồn bực, liền nhiều chuyện ló đầu

ra thăm dò nửa ngày, đều không thấy được gì.

Nàng không nhịn được nhỏ giọng hỏi: "Ồ? Văn Trọng, Hắc Kỳ Lân đang ở đâu vậy?"

Văn Trọng hơi nhíu mày, hai mắt sâu thẳm bình tĩnh nhìn chằm chằm cái

gò đất ở bên cạnh hồ nước kia, thoáng nổi lên một tia nghi hoặc nửa

ngày, hắn lại tăng thêm âm lượng, nói: "Hắc Kỳ Lân!"

Lần này, tiếng nói của hắn vừa vang lên, Bạch Ngọc Khuyết rốt cục nghe

được một tiếng bước chân hỗn loạn, "lẹt xẹt, lẹt xẹt", nhưng thanh âm

kia khi tiến khi lùi, tựa hồ cực kỳ do dự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!