Editor: Tiffany"s sister – Heo
Bạch Ngọc Khuyết vừa bắt nạt vật
cưỡi ngay ở trước mặt chủ nhân của nó, càng tệ hơn nữa, nàng còn bị cái
con giảo hoạt vật cưỡi này chơi xỏ, nó còn dám kệch cỡm vạch trần mình ở trước mặt Văn Trọng, hic, cho nên nàng cũng hơi chột dạ, vì thế, nàng ở bên ngoài phiêu diêu nửa ngày mới đi vào lều vải.
Trong soái trướng, lúc này đang đốt một ngọn nến thô to màu mỡ bò, Văn
Trọng mặc một thân huyền sam nhẹ nhàng, ngồi ở sau bàn đọc sách dưới ánh nến. Nhớ tới chuyện lúc nãy, Bạch Ngọc Khuyết không khỏi có chút tò mò
hỏi: "Khà khà, Văn Trọng, lúc nãy ngài đi đâu vậy?"
Văn Trọng không có lên tiếng, hắn không nhanh không chậm lật thêm một
trang sách, Bạch Ngọc Khuyết bĩu môi: "Xuất quỷ nhập thần!" Văn Trọng
hai mắt nhìn sách, nhàn nhạt trả lời: "Không liên quan gì tới ngươi."
Cơn bát quái đang cháy hừng hực của nàng trong thoáng chốc đã bị diệt
sạch, Bạch Ngọc Khuyết lập tức nghẹn họng, mạnh mẽ trừng bằng nửa con
mắt, tại sao ngay cả một cái ánh mắt, người ta còn không chịu bố thí,
không thể làm gì khác hơn, nàng rầu rĩ không vui chui về bên trong túi
ngủ của mình, vừa hướng về cái bóng người ngồi nghiêm chỉnh kia trợn
trắng mắt, vừa âm thầm cằn nhằn: "Hơn nửa đêm không ngủ, chắc cũng không làm được chuyện tốt đẹp gì!"
Chờ Bạch Ngọc Khuyết hoàn toàn chìm trong giấc ngủ, hơi thở phát ra đều
đều nhẹ nhàng. Văn Trọng chậm rãi buông bản binh thư, cởi ra ngoại sam
rộng thùng thình của mình, lộ ra y phục màu trắng đã sớm bị vết máu thấm ướt của mình, nơi ngực của hắn, là một lỗ hổng to bằng nắm tay, máu
tươi đang không ngừng chảy ra. Văn Trọng nhìn vết thương nửa ngày, nhíu
mi, tùy ý dùng băng vải quấn lại.
Đột nhiên, hắn như nghĩ tới điều gì, cặp mắt lạnh lẽo trong phút chốc nhắm lại, hắn cấp tốc ra khỏi soái trướng.
Rạng sáng ngày thứ hai, Bạch Ngọc Khuyết bị một loạt tiếng trống vang
dội đánh thức, trong lều sớm đã không thấy bóng Văn Trọng, Bạch Ngọc
Khuyết rất buồn bực, người này cả đêm đều không ngủ sao?
Nàng gian nan bò ra túi ngủ, dùng thanh khiết thuật chỉnh trang lại bộ dáng của mình, rồi vội vội vàng vàng đi ra ngoài hóng chuyện.
Chỉ thấy bên ngoài lều lớn, sắc trời còn chưa sáng hẳn, thì có ngàn
vạn binh lính, dưới sự chỉ huy của tướng lĩnh đang dồn dập xếp thành
hàng hướng về phía xa xa chạy đi, tuy nhiều người, nhưng rất có trật tự, tuyệt không hỗn loạn. Bạch Ngọc Khuyết dõi mắt nhìn lại, quân số của
bọn họ cũng khoảng mười mấy vạn quân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!