Tô Đát Kỷ tiến đến trước mặt hai người, thấy dáng vẻ Bạch Ngọc Khuyết
ngơ ngác, hai tay bị Văn Trọng cầm lấy, miệng tựa hồ còn lẩm bẩm gì đó.
Nàng cho rằng sau khi tiểu Ngọc bị Khương Tử Nha đánh xong, giờ lại xui
xẻo bị Văn Trọng cho mặt mày đánh choáng váng, thì trong lòng giận dữ,
nhưng trên mặt lại cười, nhìn Văn Trọng châm chọc nói:
"Văn Trọng ~~ ngươi đường đường là thái sư của một quốc gia, đêm hôm
khuya khoắt thế này, lại bắt nạt một cái cô gái yếu đuối ở nơi hoang dã, không biết tin tức này nếu bị bách tính Thương Triều biết rồi, bọn họ
sẽ nghĩ như thế nào đây... Hả~?"
Kéo thật dài âm cuối lại mang theo trêu tức làm cho Bạch Ngọc Khuyết
phục hồi lại tinh thần, thả tay Văn Trọng ra, nhanh như tên lửa núp sau lưng Tô Đát Kỷ, vui mừng nói: "Tỷ tỷ, muội không sao. Tỷ đến rồi, khà
khà..."
Tô Đát Kỷ đánh giá tiểu Ngọc một hồi, thấy nàng tuy rằng đần độn như cũ, nhưng tinh thần lại phấn chấn, hai mắt toả sáng, không bị thương, lúc
này mới yên tâm. Tô Đát Kỷ xoay người lại đề phòng nhìn chằm chằm Văn
Trọng.
Văn Trọng chậm mỉm cười, ung dung thong thả nói: "Một cô gái yếu đuối?
Một con vạn năm hồ Li Tinh, một con ngàn năm tỳ bà tinh, hai con đều
gần đất xa trời, còn dám nói mình là cô gái yếu đuối, ừm, thật là mở
mang tầm mắt."
Bạch Ngọc Khuyết sững người, ách... Trái tim nhỏ bé của nàng bị tổn
thương nha... Bị mỹ nam chê mình già, thật sự không thể nào vui nổi.
Tô Đát Kỷ lại dường như không để ý chút nào, "hahaha" cười vài tiếng,
bách mị thiên kiều nhìn chằm chằm Văn Trọng, ánh mắt sâu xa nhưng không che giấu được kinh hoảng và đề phòng, bởi vì nam tử này có thể dễ dàng
nhìn ra hai tỷ muội nàng chân thân, uống công nàng còn che che giấu giấu sợ bị hắn phát hiện.
Bạch Ngọc Khuyết cũng không phát hiện lòng Tô Đát Kỷ đang kịch liệt gợn
song. Chỉ là nghe xong tiếng cười của tỷ tỷ mà cả người nhất thời tê rần một nửa, suýt chút nữa đứng không vững, mỹ nam trước mắt kia nhưng lại
thờ ơ không chút nào động lòng, giống như đứng trước mặt hắn chỉ là tên
mãng phu.
Ách, mỹ nam chắc là Liễu Hạ Huệ nha! Bội phục! Bội phục! Bạch Ngọc
Khuyết đáy lòng mặc niệm, đồng thời cũng trách cứ chính mình không
chống chịu được sắc dụ ~~ thiệt là hổ thẹn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!