Chương 29: Kẻ tham ăn tỳ bà tinh liều mạng cướp đồ ăn

Editor: Tiffany"s sister

- Heo​

Bạch Ngọc Khuyết vô tư đánh một giấc đã đời, khi nàng tỉnh lại, thì đã

là buổi tối. Không khí ẩm ướt của Nam Cương, theo gió đêm lặng lẽ len

lõi vào bên trong soái trướng, Bạch Ngọc Khuyết ngơ ngẩn một lúc lâu,

mới dần tỉnh táo nhận biết bản thân của mình đang ở chỗ nào. Nàng chớp

chớp mắt một chút, rồi từ trên giường ngồi dậy.

Trong đại trướng không có một bóng người, Bạch Ngọc Khuyết buồn bực

không thôi, Tại sao trời đã tối như vậy rồi, mà Văn Trọng vẫn chưa trở

lại? Nhưng trước mắt, bụng đói đến lưng dán vào ngực mất rồi, nàng

cũng chẳng thèm quan tâm nhiều như vậy, nàng lảo đảo tiến ra cửa lều,

để tìm thức ăn trước.

Ngờ đâu, ngay khi Bạch Ngọc Khuyết định xốc màn lên đi ra ngoài, cái màn dày kia lại bị một bàn tay thon dài to lớn xốc lên trước, Bạch Ngọc

Khuyết kinh hãi, thu thế không kịp, đổ nhào về phía nam tử trước mắt.

Bạch Ngọc Khuyết tức giận ngẩng đầu lên muốn chửi, thì đụng phải một đôi mắt sâu thăm thẳm với con ngươi đầy hàn quang, nàng sợ đến run lên một cái, toàn bộ vốn liếng mắng chửi đang chuẩn bị phát huy đột nhiên bị

nuốt lại trong bụng!!!!!

Văn Trọng không thèm để ý tới Bạch Ngọc Khuyết, hắn trực tiếp vòng qua

nàng, đi về phía giường. Hắn cởi ra chiến bào, lộ ra bên trong là

thường phục màu đen tuyền của mình, rồi ngồi ở trước bàn, ủ rũ xoa xoa

thái dương.

Con ngươi của Bạch Ngọc Khuyết chuyển động mấy vòng, nghĩ đến mục đích

lần này của bản thân, nàng nhanh chóng chân chó vọt tới phía trước bàn

của Văn Trọng, cười hì hì nói: "Ha ha, Văn Trọng, ngài thật là vì sao

sáng chói của vũ trụ này, là minh chủ mà ta đang tìm kiếm bấy lâu nay!

Ngài cứ yên tâm, sau này, bất cứ việc vặt vãnh nào đều có Ngọc Tỳ Bà ta

thầu hết, cho nên, ta quyết không để cho ngài phải thất vọng!"

Nghe thấy cái tên tiểu yêu tỳ bà, mà từ trước đến giờ làm việc tay chân

vụng về, gặp rắc rối vô số, mà còn dám "quăng lựu đạn tùm lum" không

biết ngượng miệng, trong lòng Văn Trọng "xì" cười một tiếng, một chút

mệt mỏi từ một ngày luyện binh phút chốc biến mất. Hắn ngẩn lên gương

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!