Editor: Tiffany"s sister
- Heo
Gian nan làm tốt tính toán ở trong lòng, tâm can của Bạch Ngọc Khuyết
nơm nớp lo sợ, nhảy "bạch bach," nàng vừa vuốt nhẹ cái bàn tay thon dài
to lớn kia, vừa đè xuống sợ hãi trong lòng. Nỗ lực nặn ra một nụ cười cổ quái, nàng lắp bắp nói:
"Ngài... Văn Trọng... người ta... người ta ngưỡng... Ách, là..... Ngưỡng..."
Đồng chí mù chữ
-----Bạch Ngọc Khuyết đột nhiên bị bí, cau mày cắn môi
bắt đầu trầm tư suy nghĩ: Nha nha nha, cái từ kia phải nói làm sao cho
đúng vần đúng điệu đêy?
Đột nhiên, hai mắt Bạch Ngọc Khuyết sáng lên, nàng nhanh chóng nói tiếp: "Đúng đúng đúng! Người ta thật sự "chiêm ngưỡng" ngài... Cực kỳ thành
kính chiêm ngưỡng ngài! Khà khà..."
Văn Trọng khựng lại một chút, hắn chậm rãi buông mắt, nhàn nhạt nhìn cặp móng vuốt nhỏ nhắn của Bạch Ngọc Khuyết đang run rẩy cầm chặt tay hắn.
Tuy rằng chỉ có hai, ba giây, Bạch Ngọc Khuyết hồi hộp cảm thấy tựa như
ngàn năm. Hiển nhiên, Văn Trọng mặt mặt không đổi sắc rút tay của bản
thân ra. Đôi mắt sâu thẳm như mực, tĩnh như ban đêm hiện ra sóng ngầm
mãnh liệt, bề mặt thì không có gì, nhưng bên dưới lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi vì nó chứa đựng sức mạnh khổng lồ tiềm ẩn ở bên trong.
Hắn nhìn Bạch Ngọc Khuyết một chút, không nói gì, xoay người đi ra
ngoài. Bạch Ngọc Khuyết sợ hết hồn: Cái tên này —— đây là sao! Hành động này có nghĩa là hắn đã tin tưởng, hay là đang muốn nổi giận?
Nàng thấp thỏm bất an nhìn cái bóng lưng thon dài kiên cường kia, vội la lên: "Ai... Ngài..." Rốt cuộc là có ý gì nha!!!..."
Văn Trọng không quay đầu lại, chỉ chậm rãi đi về phía cửa lều, hắn hơi
nghiêng mặt, lạnh lùng nói: "Ngọc tỳ bà, rảnh rỗi thì nên đọc thêm nhiều sách một chút, dù cho ngươi là yêu quái, cũng không thể vô học như
vậy."
"Ầm" một tiếng sét ngang tai, đầu của Bạch Ngọc Khuyết muốn nở hoa hết
rồi! Nàng nghi hoặc nhìn thân ảnh củaVăn Trọng biến mất ở cửa lều, lòng kinh ngạc nói: Hắn hắn hắn... Nói vậy là ý gì? Chê người ta không có
văn hóa? Nhưng người ta lúc nãy đâu có nói sai cái gì nha?
Đáy lòng Bạch Ngọc Khuyết trì độn đem lời nói lúc nãy của mình "tua" lại một lần, cũng không phát hiện sai lầm gì, trái lại, cảm thấy lúc nãy
mình đã dùng từ cực kỳ tinh diệu —— chiêm ngưỡng, ôi chao, sao mình lại
có thể hàm dưỡng như vậy đây? Sao trên đời này lại có một yêu quái thông minh cơ trí như mình chứ hả? Bạch Ngọc Khuyết típ tục YY, cảm thấy
thông cảm sâu sắc cho tiền bối Độc Cô Cầu Bại…. aiz, thông minh quá nên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!