Editor: Tiffany Trương
---------
Văn Trọng không nói gì, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo như có như không nhìn
chằm chằm phía trước, chợt nhớ ra cái gì đó, khuôn mặt băng lãnh trước
giờ chợt nỗi lên một vẻ nhu hòa khó phát hiện.
Lý Thượng lặng lẽ dụi dụi con mắt, trong lòng âm thầm nói: *Quái, ta mới bốn mươi mốt tuổi nha, sao mắt lại mờ đây chứ, có thể thấy vẻ mặt như
thế trên mặt thái sư, aiz, sau khi đánh giặc xong, không biết có thể dựa vào quân công, thỉnh cầu đại vương, mời ngự y trong cung tới nhìn mắt
cho mình hay không...
*Quái: Kì lạ
Hắn đang mải mê suy nghĩ, chợt nghe Văn Trọng nhàn nhạt nói: "Đi, đem cô gái kia tới."
Lý Thượng phút chốc hoàn hồn, dấu đi vẻ kinh ngạc dưới mắt, không dám hỏi nhiều, khom người cấp tốc lui ra.
Bên trong lều lớn, Văn Trọng ngồi đó, ngón tay thon dài chậm rãi co
thành nắm đấm dưới mặt bàn, trên gương mặt tuấn tú không hề biểu lộ cảm
xúc, chỉ là ánh mắt sâu thẳm nhanh chóng xẹt qua một đạo ánh sáng lạnh
lẽo: Gần đây yêu tộc ăn gan hùm mật gấu sao, rốt cuộc bọn họ muốn làm
gì? Dám chán sống liên tiếp phái yêu quái tới gần mình, đây thực sự là
chuyện lạ mà mấy trăm năm qua chưa từng nghe thấy... Mà cô gái này, lúc
được cứu có chút trùng hợp...
Trong thời gian ngắn, bên ngoài lều lớn, truyền đến thanh âm Lý Thượng
cung kính nói: "Khởi bẩm thái sư đại nhân, người đã mang tới." Văn Trọng thu hồi tâm tư, lạnh giọng nói: "Mang vào."
Rất nhanh, liều trướng hất lên, Lý Thượng bước vào trước, sau lưng hắn,
còn có hai người, một người dáng dấp rất gầy yếu là một binh lính trẻ
đang cẩn thận từng li từng tí đỡ một cái cô gái mặc áo trắng.
Văn Trọng còn chưa thấy rõ mặt cô gái kia, đã bị màu sắc quen thuộc
hoảng đến con mắt, hắn lập tức chấn động, đột nhiên nhanh chóng ngồi
thẳng lên, giương mắt nhìn chằm chằm cô gái kia!
Đập vào mắt chính là một đôi mắt quen thuộc, sáng sủa có thần, nhưng hơi lộ ra mấy phần vô tội! Gân xanh trên trán Văn Trọng giật kịch liệt, con ngươi lạnh lùng từ trước đến giờ hiện ra một tia kinh ngạc.
Bất quá, Văn Trọng là người nào! Hắn ngay lập tức sẽ phục hồi tinh thần
lại, bất động thanh sắc đánh giá tiểu yêu quái giờ khắc này nhìn qua
thảm hề hề kia, trên khuôn mặt nhỏ nhắn phủ đầy nước mắt, áo trắng xốc
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!