Editor: Tiffany"s sister
- Heo
Ánh mắt âm lãnh của Xích Miểu giật giật, trầm mặt trong giây lát, hắn
nói: "Ồ? Chẳng lẽ... Ngươi còn có kế hoạch hay hơn nữa sao?"
Bạch Ngọc Khuyết cố gắng làm nụ cười "âm hiểm", kết hợp với vẻ mặt ngu
mà còn tỏ ra nguy hiểm của nàng thực sự không hợp tí nào, người ngoài
nhìn vào chỉ cảm thấy nàng như một tên giết người biến thái trong mấy bộ phim kinh dị, mười mấy tên đàn em sói yêu của Xích Miểu sợ hãi rùng
mình mấy cái!
Bạch Ngọc Khuyết thì lại hiểu lầm rằng bọn chúng run sợ vì IQ trời cho
của chính mình, nàng cực kỳ thoả mãn tặng cho Xích Miểu một nụ cười mỉm
tràn đầy tính sát thương, rồi nhìn xung quanh, chậm rãi nói: "Chuyện
này..."
Xích Miểu hiểu ý, hướng về phía đàn em phất phất tay, những tên sói yêu
kia cấp tốc chuồn lẹ như được thoát tội, đã vậy còn không quên xách đi
bốn người của Bạch gia, ban đầu Bạch Tiểu Giác không muốn rời đi Bạch
Ngọc Khuyết, nhưng Bạch Ngọc Khuyết vuốt đầu của hắn, cúi người xuống,
ghé vào tai của hắn lặng lẽ nói: "Tiểu Giác ngoan, đệ theo cha mẹ ra
ngoài trước đi, tỷ tỷ sẽ cứu cả nhà chúng ta nhanh thôi."
Tuy rằng không tình nguyện, Bạch Tiểu Giác vẫn ngoan ngoãn đi theo cha
mẹ ra ngoài. Bên trong cái lều to lớn, lúc này, chỉ còn lại Bạch Ngọc
Khuyết và Xích Miểu, Xích Miểu không kiên nhẫn nói: "Bây giờ ngươi có
thể nói rồi!"
Bạch Ngọc Khuyết cười: "Không cần nóng vội, ta đoán ngươi muốn lấy đi
yêu đan của Nhị muội, rồi cho nàng đi trộm Kim Long tiên, nhất định là
do chủ nhân của cái roi kia không phải người bình thường, có thể nhận ra yêu khí, phải không?"
Xích Miểu âm lãnh nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Khuyết nói: "Không sai! Người này đúng thật không phải người phàm, hơn nữa, hắn còn có vô số thủ hạ
binh sĩ, bởi vậy, công khai mạnh mẽ cướp đoạt cũng không phải là chuyện
dễ."
Trong nháy mắt, đầu của Bạch Ngọc Khuyết chợt lóe lên một cái: Không
phải phàm nhân? Còn mang theo nhiều binh sĩ? Trời, Sao miêu tả của Xích
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!