Editor: Tiffany"s sister = Heo
Trong lòng Bạch Ngọc Khuyết nhất thời giật mình: Hiên Viên Mộ? Là vị
trí của yêu giới trong truyền thuyết? Không không không! Nàng là "đồ
giả", lỡ bị phát hiện, thì ngay cả mảnh xương vụn đều bị gặm đến không
chừa một miếng rồi!
Tô Đát Kỷ lại có suy nghĩ của mình, tuy bây giờ Tiểu Ngọc bề ngoài cười vui vẻ, nhưng mới bị thất tình, trong lòng nhất định không dễ chịu.
Ở Hiên Viên mộ, dù sao cũng có người nhà của nàng, bọn họ có thể giúp
Tiểu Ngọc quên đi đoạn tình yêu cổ quái kỳ lạ này. Hơn nữa, nếu nàng ở
lại Triều Ca, sẽ dễ dàng thu hút sự nghi ngờ của Khương Tử Nha đến trên người mình, đối với tương lai của hai tỷ muội cực kỳ bất lợi, bởi vậy,
liền để Tiểu Ngọc về nhà tránh nạn trước.
Ngược lại nha đầu Tiểu Ngọc này, sau khi bị Khương Tử Nha đánh về nguyên hình, lại trở nên đần độn, có ở lại trong cung cũng không giúp được
gì, trái lại thỉnh thoảng còn gây họa, mình còn phải giúp nàng thu thập bãi chiến trường, hiện tại là thời kì then chốt, mình đã lên kế hoạch
đầy đủ hết rồi, không bằng cho nha đầu này đi ra ngoài để tránh né nguy
hiểm đi.
Thầm ra quyết định, Tô Đát Kỷ ngẩng đầu lên nói: "Tiểu Ngọc, lâu rồi
muội cũng chưa gặp cha mẹ phải không? Lần này trở lại, vừa vặn có thể
cùng người nhà gặp mặt, thật là không còn gì bằng. Việc này không nên
chậm trễ, muội nhanh về chuẩn bị một chút, sáng sớm ngày mai liền đi
đi."
Bạch Ngọc Khuyết vừa nghĩ tới cảnh tượng mình bị một đám yêu quái vây
nhốt rồi gặm ngón chân, thì trong lòng điên cuồng run cầm cập, nàng làm ra vẻ mặt thống khổ, nhào tới trước mặt Tô Đát Kỷ nói: "Không không...
Muội không đi, muội sẽ không rời đi tỷ tỷ, trong cung này nguy hiểm như
vậy, muội đi rồi, ai tới giúp tỷ tỷ đây?"
Tô Đát Kỷ tuy trong lòng cảm động, nhưng vẫn quyết tâm đánh bay cái
"miếng cao dán chó này," nàng vươn ngón tay, chỉ vào trán của Bạch Ngọc
Khuyết, dở khóc dở cười nói: "Tiểu Ngọc! muội lưu lại cũng chỉ cho tỷ
thêm phiền, hiện nay trong cung nguy cơ trùng trùng, tỷ sẽ không có thời gian nhàn rỗi để mỗi ngày vì muội "dọn rác", đừng rên nữa, làm theo
lời tỷ đi, chỉ cần Khương Tử Nha rời đi Triều Ca, tỷ sẽ lập tức gọi muội trở về được không?"
Bạch Ngọc Khuyết thê thê thảm thảm giả khóc nửa ngày, thấy Tô Đát Kỷ chủ ý đã quyết, chỉ đành lưu luyến không rời cáo biệt Tô Đát Kỷ. Trở lại
tẩm điện của mình, ngồi ngẩn người nửa ngày, trong lòng rối bời, thời
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!