Editor: Tifffany"s sister = Heo
Nhưng Văn Trọng không ngờ phản ứng của Khương Tử Nha cực kỳ kỳ quái,
trên khuôn mặt màu đồng như con nít của hắn chợt hiện lên: nhục nhã,
quẫn bách, lúng túng, bất đắc dĩ, lần lượt chợt sáng lên rồi vụt tắt
giống đèn Noel, có vẻ như tin xái cổ những gì mà Bạch Ngọc Khuyết vừa
nói.
Thấy Khương Tử Nha vẫn còn liều chết giãy dụa, Bạch Ngọc Khuyết khí định thần nhàn, dùng đòn sát thủ cuối cùng của mình: "Ai, Khương đại thúc,
chẳng lẽ... Ngài thật sự muốn cho toàn bộ bách tính của Ân Thương đều
biết... Dáng vẻ của cái "vị trí nào đó" của ngài sao?" Dùng phương châm
thà giết lầm còn hơn bỏ sót của mình, Bạch Ngọc Khuyết quyết định đánh
cuộc ván này, liều mạng tới cùng, một sống hai chết.
Gò má của Khương Tử Nha chuyển biến từ hồng nhạt tới rỉ máu. Hắn lúng
túng nhẹ giọng lẩm bẩm nói: "Ngươi... Ngươi thật vô liêm sỉ... Ngươi...
Ngươi không thể làm vậy..."
Bạch Ngọc Khuyết bất giác cảm thấy một luồng rét lạnh hàn khí xung
quanh, nàng nghi ngờ quay đầu lại nhìn Văn Trọng một chút, thấy hắn chỉ bất động thanh sắc mắt nhìn mình và Khương Tử Nha đấu võ mồm, lúc này
mới an tâm quay đầu hướng về Khương Tử Nha "tiếp tục thẳng tay đe dọa":
"Khương đại thúc, ngài cân nhắc sao rồi? Aiz, cũng khó trách ngài không
dễ chịu, dù gì cũng sống hơn một ngàn năm, là người tu đạo, lại gặp vấn đề mất thể diện như vậy, nếu như không cẩn thận lan truyền ra ngoài,
không biết sư phụ của ngài
-Nguyên Thủy Thiên Tôn đại nhân, và mười một
vị sư huynh của ngài biết, sẽ nhìn ngài như thế nào, e hèm... Aiz, người ta thật long vì ngài lo lắng nha."
Bạch Ngọc Khuyết vô liêm sỉ giũ ra một cọng cỏ cuối cùng này, quyết tâm
đè chết con lạc đà cứng đầu họ Khương kia, quả nhiên, họ Khương xanh mặt nói: "Không cho nói! Được, ta... Ta thả ngươi." được voi đòi tiên, Bạch Ngọc Khuyết nói: "Sau này không được làm khó dễ ta!" Khương Tử Nha gian nan gật gật đầu, âm thanh có chút run rẩy: "được… được..."
Bạch Ngọc Khuyết thỏa mãn gật đầu "trẻ nhỏ dễ dạy", thấy Khương Tử Nha
khuôn mặt màu đồng lẫn xanh đan xen, đạo bào màu xám rộng bao trùm lên
cơ thể run run, cho thấy, trong lòng chủ nhân của nó đang chịu đựng dằn
vặt khủng khiếp.
Đáy lòng Bạch Ngọc Khuyết bỗng sinh ra ra một loại cảm giác áy náy vì
bắt nạt con gái nhà lành, lương tâm hiếm thấy phát thiện, nàng vỗ vỗ bộ ngực nhỏ gầy không tới hai lạng thịt của mình, cười thiệt là hòa ái dễ gần: "Khương đại thúc, bằng nhân cách làm người của ta, ngài yên tâm,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!